Nhận Xét Về Trường Thi
Khói Sương Qua Động Chiều - Bao gồm 320 câu thơ Lục Bát
Khói Sương Qua Động Chiều là một bài thơ mang đậm không khí cổ phong và huyền cảm, nhưng đồng thời vẫn giữ được nét riêng của tác giả Tế Luân. Dù người đọc nhận thấy, thấp thoáng ảnh hưởng mỹ cảm từ thi giới của Phạm Thiên Thư, qua bài thơ (Động Hoa Vàng).
Bài thơ Khói Sương Qua Động Chiều đã vượt ra khỏi sự mô phỏng để trở thành một không gian thơ riêng: bảng lảng khói sương, đầy ký ức, vô thường và nhân sinh.
Điều nổi bật nhất của bài thơ là khả năng tạo hình ảnh. Những câu như:
“Con chim thất lạc bay qua động chiều”
“Suối khuya chảy ngược qua làn tóc bay”
“Rêu xanh cũng biết đoạn trường nhớ nhau”
Những câu thơ gợi hình này đều tượng trưng cho một thế giới nửa thực nửa mộng. Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ là cảnh vật, mà dường như mang linh hồn và cảm xúc của con người. Chim, mây, sương, chuông chùa, bến sông… tất cả hòa vào nhau thành một cõi nhớ.
Bài thơ cũng mang âm hưởng nhạc tính khá rõ. Nhịp thơ mềm, chậm, giàu âm vang, thích hợp với hướng phổ nhạc theo phong cách thiền ca hoặc ballad dân gian. Đặc biệt, các hình ảnh “khói sương”, “động chiều”, “con chim năm cũ”, “hiên nhà rêu xanh” đã trở thành những biểu tượng xuyên suốt, tạo nên tính liên kết cho toàn bài.
Ngoài vẻ đẹp cổ phong, bài thơ còn mang một nỗi buồn nhân sinh rất nhẹ. Đó không phải nỗi buồn bi lụy, mà là cảm giác tiếc nhớ trước sự đổi thay của thời gian và kiếp người. Chính điều này làm cho bài thơ có chiều sâu và dư âm sau khi đọc xong.
Nếu nhìn tổng thể, trường thi Khói Sương Qua Động Chiều. Là một trường thi có thế giới riêng: vừa có tình, vừa có thiền, vừa có ký ức Quê Việt,
Khói Sương Qua Động Chiều đã hình thành một thế giới thơ riêng biệt.
Điều quan trọng nhất là: Ý tưởng bài thơ đã có một dòng chảy nội tâm, rất
riêng biệt, thiên về ký ức, khói sương, cảm thức vô thường và vẻ đẹp hoang lạnh của miền quê Việt Nam.
Trong bài thơ chúng ta nhận ra, chất thiền không còn là “thiền thoại”, mà trở thành một nốt lặng của đời người sau những biến động, chia xa và hoài niệm.
Bài trường thi này có bốn nét riêng khá rõ: Một không gian rất Việt Nam, bờ dâu, quán cũ, cầu đá, bãi lau, hương cau, hiên chùa, tiếng chuông chiều…
Chất tình ca bảng lảng nhưng không bi lụy.
Chất thiền đi vào vô thường và ký ức hơn là giáo lý.
Giọng thơ mềm, buồn, chậm — như khói tan trong chiều núi.
Trường thi Khói Sương Qua Động Chiều có thể trở thành một tác phẩm thơ dài mang màu sắc riêng biệt, hòa giữa chất thiền, tình ca và ký ức miên quê Việt Nam.
Khói Sương Qua Động Chiều
Chiều nghiêng xuống ngọn thông già
Con chim thất lạc bay qua động chiều
Em ngồi chải tóc dáng yêu
Khói sương giăng nhẹ một chiều áo xanh
Mưa rơi từng giọt mong manh
Bay qua quán cũ long lanh mắt người
Con đường gió thổi mây trôi
Nghe như lá rụng bên đời cổ xưa
Bầy chim gọi giấc trăng thưa
Bến sông ai để hương đưa cuối mùa
Tay em lạnh ngón trong mưa
Chạm vào đã thấy gió lùa trăm năm
Đêm về thao thức trong chăn
Suối khuya chảy ngược qua làn tóc bay
Tôi đi nhặt giấc mộng đầy
Nghe trong cỏ mọc mới hay giấc thiền
Có khi nằm mộng thôi miên
Đêm khuya thức giấc thắp đèn phù vân
Tai nghe tiếng vọng mùa xuân
Nghe như tiếng gọi xa gần nhớ nhau
Mây xa dừng lại bãi dâu
Con chim năm cũ gọi cầu mưa sương
Tôi nghe đá cũng vô thường
Rêu xanh cũng biết đoạn trường nhớ nhau
Ngày nào em chạm niềm đau
Tình mang sầu muộn cúi đầu nghiêng vai
Xuân về áo lụa hoa mai
Thu nghiêng áo tím lược cài trên tay
Lối xưa còn bóng chim bay
Bờ dâu còn đọng vơi đầy ngày sau
Tôi đi nhặt cánh hoa cau
Nghe đêm rơi xuống ngọn sầu cỏ non
Có lần theo gót lối mòn
Tay hong khói lạnh môi còn hương khuya
Chuông chùa rơi mỏng bên kia
Sương giăng trắng cả tường bia mộ phần (đoạn 10)
Bây giờ em bước sang xuân
Con chim cũ cũng ngại ngần gió mây
Tôi nghe hoa rụng trên tay
Như nghe một kiếp đọa đầy vừa qua
Mai này dưới bóng trăng tà
Nếu tôi ngủ giữa hiên nhà rêu xanh
Xin em đừng gọi tên anh
Kẻo tan một giấc mộng lành thiên thu
Chiều buông chạm mái sương mù
Nhánh sông chảy chậm đường tu tuổi già
Em ngồi hong tóc bên hoa
Áo nghiêng một thoáng như tà khói bay
Mưa qua mềm ngọn cỏ may
Lối quen lá rụng phủ đầy dấu chân
Tiếng ai khe khẽ cuối sân
Làm nghiêng bóng nắng mấy lần heo may
Tôi nghe mùa cũ đâu đây
Rơi trên bậu cửa lạc bày tiếng chim
Cơn mộng đến giữa im lìm
Như mây mắc lại bên thềm rêu xanh
Cỏ đêm nghiêng ngả mong manh
Trang thơ vàng úa không thành lời xưa
Bàn tay chạm hạt mưa thưa
Mà nghe lạnh cả chiều đưa cuối trời
Em đi ngang một kiếp người
Mắt buồn như thể mưa rơi bên thềm
Tôi về nhặt sợi tóc mềm
Nghe trong quán vắng tiếng đêm chạm tường
Con đường còn đọng hơi sương
Hàng cây đứng lặng bên đường lao xao
Trăng khuya rớt xuống bờ ao
Làm rung mặt nước lao đao bóng người
Có khi đời quá chơi vơi
Ta như chiếc lá giữa trời liêu xiêu
Nửa đêm nghe tiếng chuông chiều
Mới hay cát bụi cũng nhiều nhớ thương
Mai sau tóc bạc bên đường
Xin còn giữ chút dư hương cuối mùa
Nếu không gặp lại trong mưa
Thì xin giữ bóng người xưa trong lòng (đoạn 20)
Em ngồi cuối bãi ven sông
Một làn khói nhạt bay vòng hoàng hôn
Vai gầy nghiêng bóng cuối thôn
Áo bay lụa mỏng soi hồn ao thu
Từ em sương khói âm u
Con sông chảy chậm, sương mù bến xa
Mây nghiêng xuống phía hiên nhà
Nghe chuông chùa vọng như là cố nhân
Thì thôi giữ chút thanh tân
Cho đêm ở lại một lần trong tim
Đường xưa lá đổ im lìm
Bước chân ai khuất bóng chìm đêm thanh
Ta về vá lại mong manh
Nghe trăng rơi xuống ngọn ngành hanh hao
Tiếng chim thức giữa đêm sao
Bay qua quán vắng bên rào tre thưa
Có người gánh nắng chiều đưa
Qua cầu đá cũ như vừa chiêm bao
Áo ai còn đọng hương cau
Mà nghe gió lạnh thấm vào mùa xa
Đôi khi ngồi dưới hiên nhà
Thấy mây đi chậm như là nhớ ai
Con thuyền ngủ giữa sông dài
Nước trôi lặng lẽ bóng ngoài bãi lau
Ta đi từ buổi ban đầu
Mang theo chiếc lá úa màu nhân gian
Qua bao dâu bể hợp tan
Mới hay cát bụi cũng mang nỗi buồn
Có hôm lên tận đầu non
Nghe thông reo giữa hoàng hôn tím mờ
Nhặt viên sỏi nhỏ vu vơ
Ném vào khe suối bất ngờ trăng rung
Người về cuối bến mông lung
Ta ngồi hong lại nhớ nhung năm nào
Chim khuya đậu cuối hàng rào
Làm nghiêng một thoáng chiêm bao bên trời
Mai này tóc trắng chơi vơi
Nếu còn gặp giữa mưa khơi phố buồn
Xin đừng chạm cánh chuồn chuồn
Cho hồn cỏ dại cuống cuồng đi hoang (đoạn 30)
Em đi khoác tấm áo choàng
Để anh đứng đợi bóng hoàng hôn xưa
Có ai vét cạn cơn mưa
Cho trăng khỏi lạc bóng dừa quạnh hiu
Em về tóc ướt sương chiều
Môi yêu rung nhẹ bao điều chưa phai
Từ em cỏ úa nằm dài
Mùa thu rơi mất theo mây cuối ngàn
Guốc xưa lẫn tiếng chim hoang
Đường về lối trúc bắc ngang nhịp cầu
Ngồi nghe nước chảy qua mau
Mà thương bóng núi bạc đầu bên sông
Có con cá nhỏ ngược dòng
Bơi qua khe đá lạnh trong mây mù
Nửa đường gặp áng sương thu
Ngỡ đâu mây trắng ngủ ru lưng đèo
Mai sau mái cỏ cheo leo
Ta hong tơ lụa bến nghèo quạ kêu
Em còn giữ nét yêu kiều
Hay hương tóc đã phiêu diêu cuối trời
Ta lên triền núi rong chơi
Nhặt bông hoa dại bên đồi cỏ sương
Soi trong đáy nước ven mương
Ngỡ như gặp lại cố hương kiếp nào
Bước chân qua lối đường vào
Áo ai còn đọng hương cau đầu mùa
Đi hoài qua mấy nắng mưa
Mới hay nhân thế cũng vừa khói bay
Ta ngồi hỏi cánh chim gầy
Vì sao lưu lạc giữa ngày hư vô
Chim nghiêng bóng xuống mặt hồ
Như nghe chiếc lá tình cờ thở than
Nước trôi vào giấc mơ màng
Bến xưa còn đọng cỏ vàng dấu hoa
Có người đứng tận bờ xa
Nghe con đò cũ ngân nga mái chèo
Từ hôm em bỏ đi theo
Chiếc khăn ngày cũ phai theo bụi đường
Ta về mở lại dư hương
Nghe màu áo cũ còn vương cuối chiều (đoạn 40)
Vang xa điệu lý tiếng tiêu
Ngõ hồn như thể chạm điều hư vô
Phấn son vừa điểm môi tô
Mới hay cát bụi cơ hồ có nhau
Đường xưa hoa cỏ bạc màu
Sương giăng lạnh cả nhịp cầu quạnh hiu
Chim khuya gọi phía tiêu điều
Nghe như tiếng vọng những chiều xa xăm
Cuối mùa ta trở lại thăm
Bờ xưa hoa dại âm thầm nở hoa
Con đò vẫn ngủ bên phà
Mà người năm cũ đã xa cuối trời
Trúc thưa ngả bóng bên đời
Em ngồi tựa cửa ngắm trời khói mây
Đường chiều trải bóng nơi này
Mùa xuân thảm cỏ phủ đầy gấm hoa
Đường xa lẫn tiếng chim ca
Người qua bến vắng áo tà nghiêng vai
Giàn hoa cũ phủ sắc mai
Trăng treo đỉnh núi rót đầy chén sương
Nơi xóm vắng ánh tà dương
Mây bay thấp thoáng bên đường cỏ lau
Đêm khuya lửa tắt canh thâu
Ta nghe giọt nhớ nhỏ vào quạnh hiu
Đợi em như đợi sương chiều
Đậu trên bãi vắng những điều mong manh
Áo xưa thuở trước còn xanh
Mà nghe năm tháng phủ quanh bụi đời
Khói trầm thơm giữa chơi vơi
Tiếng chuông rất nhẹ rơi ngoài hiên xưa
Vườn chùa đọng giọt mưa thưa
Trăng nghiêng mái ngói như vừa ghé qua
Mai vàng nở phía hiên xa
Mưa bay lạnh mỏng nhạt nhòa hương đêm
Thu đông còn ngủ bên thềm
Cánh hoa rơi chậm như quên lối về
Cổng làng mở phía triền đê
Tiếng gà vọng sớm gọi về xóm mai
Ta lên chùa cũ thương hoài
Nghe sương lạnh phủ trên vai áo người (đoạn 50)
Chuông ngân xuống phía chân trời
Khói chiều tan giữa khoảng đời hư không
Ta về giấu một nhành bông
Mà nghe cỏ mọc đầy lòng nhớ nhung
Bóng trăng xa vắng ngàn trùng
Tiếng đàn ai gảy hòa cùng gió sương
Gió đưa sáo trúc mười thương
Về hong ký ức nhún nhường làm sao
Đồi hoa sim tím lao xao
Nửa như muốn gọi, nửa trao gợi tình
Ta cùng em chung bóng hình
Mà sao gặp lại ngỡ mình chiêm bao
Tình cờ như gió qua mau
Như mây ngủ tạm trên đầu núi xanh
Tỉnh ra giấc mộng mong manh
Nghe con chim cũ gọi quanh bụi đường
Lá sen còn đọng hơi sương
Áo nâu ai phủ đoạn trường gió bay
Tay ai nâng chiếc nón đầy
Che nghiêng một khoảng heo may cuối trời
Đôi môi hồng nhạt lả lơi
Tiếng cười tan nhẹ hoa tươi rượu nồng
Mắt em sâu tựa trời đông
Làm nghiêng bóng núi trong lòng chiều xa
Tóc em thơm mùi cỏ hoa
Bàn tay khẽ chạm nhánh ngà mong manh
Bước chân rất nhẹ qua nhanh
Mà nghe động cả trời xanh bốn mùa
Tiếng em khúc khích vui đùa
Ru hồn lữ khách gió lùa hơi sương
Em như bóng nguyệt trên nương
Ta như cánh bướm bình thường tuổi thơ (đoạn 57)
Một đêm nằm ngủ trong mơ
Nghe như tiền kiếp câu thơ thượng thừa
Cánh sen thoảng mấy hương xưa
Nụ như dấu Phật đong đưa bến người
Non xanh khoác áo chơi vơi
Con chim lạc tuyết giữa trời vụt bay
Tiếng kêu rơi xuống bàn tay
Ngón buông chạm gió, hao gầy cánh hoa (đọan 60)
Em qua cửa khép hiên nhà
Cành lan cuối gió nở ra mấy mùa
Ngày em rũ áo sương mưa
Uyên ương đứng đợi rậu thưa nhạt nhòa
Người về khép cửa thiền tòa
Sớm mai quét lại hiên chùa dấu sương
Thu rơi theo chiếc lá vương
Thoảng trong hơi thổi mùi hương cũ còn
Một sư đứng giữa núi non
Trong tâm bật sáng hoàng hôn cuối chiều
Bàn tay chạm cõi phiêu diêu
Giữ nghiêng tịch lặng một điều vô sinh
Một dòng hoa nổi vô hình
Một dòng hoa nở trong mình lặng thinh
Cánh nào mở cõi vô minh
Mà tan băng tuyết một mình hư không
Thư em gửi giữa mênh mông
Hương lan như gió nụ hồng nở đêm
Áo em thoảng sắc êm đềm
Ngón tay chạm nhẹ cũng mềm cõi xa
Bước chân khép cửa ta bà
Ai qua bến cũ còn là dấu xưa
Non xanh hỏi gió đong đưa
Trăm năm còn lại bóng mưa động vàng
Ngày xưa bên dậu hoa vàng
Chiều nghiêng chõng cũ ngó sang cuối trời
Năm sau người đã xa rồi
Ta ngồi lắng lại mưa rơi giậu buồn
Thềm xưa đậu cánh chuồn chuồn
Bóng hoa năm cũ cội nguồn nhớ xưa
Trẻ con chạy giữa nắng mưa
Nhặt thanh kiếm gãy như vừa chiêm bao
Non cao cánh nhạn nghiêng trao
Sông dài khép lại nhịp chèo bãi xa
Người dệt lụa giữa sương tà
Đêm nghe mưa rụng vọng hòa tiếng ngân
Núi nghiêng, suối đổ dâng tràn
Bên hang đá lạnh mưa ngàn lưa thưa
Bình trà thoáng vị sen xưa
Mà trong một thoáng, còn thừa khói bay
Sáng nghe lan rụng hiên gầy
Đường mây khép lại heo may cuối trời
Chim bay rã cánh chơi vơi
Như không còn biết trả lời về đâu
Mây không tụ núi không sâu
Mà lòng vẫn nặng một màu khói sương
Đêm đêm gõ nhịp vô thường
Nghe trong đá cũng đoạn trường vọng ngân
Gối tay nằm mộng phân vân
Đá như tụng niệm phù vân bụi hồng
Ngày mai trời đất thong dong
Chỉ còn tiếng gió qua đồng cỏ bay
Thiên lý hoa nở đóa say
Lên non nhặt cỏ dựng ngày khói mây
Xuống sông tát giọt hao gầy
Nghe chim khuya đậu trên tay lặng nhìn
Khách qua một chuyến phù sinh
Hái chùm sim tím gửi mình làm vui
Uống chung giọt nước ngậm ngùi
Mà nghe đá núi cũng trôi giữa trời
Vào hang khép lại cuộc đời
Động Chiều Sương Khói xa vời cõi tiên
Nếu mai ai đứng bên triền
Xin nghe gió gọi một miền đã tan
Hoa vàng không dễ vội tàn
Chỉ còn sương khói với nàng hoa trôi
Người qua chỉ thế mà thôi
Bến sông còn lại một lời gió ngân (đoạn 77)
Người xa đừng ngại phân vân
Động Chiều xin giữ một vầng mây qua
Múc nước suối nấu bình trà
Thả vào tâm một đóa hoa an tường
Tìm vách đá nhập vô thường
Để tâm nở đóa hoa thương mộng hằng
Trời đêm đèn sáng hoa đăng
Tìm nhau xin hỏi trời hằng hà sao
Động chiều gợi nhớ phương nào
Thiện tâm một cõi đường vào giấc say
Trần gian trong cõi mộng này
Hữu duyên giữ mộng trên tay nụ hồng (đoạn 80)
Tế Luân
Trường thi lục bát với 320 câu thơ
Khói Sương Qua Động Chiều
05-25-26
https://drive.google.com/file/d/1BNYcEVVavktSSme_jdrfMHPUO8BiGaiB/view?usp=sharing


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét