Tiễn Biệt Thi Sĩ Phạm Thiên Thư
Tôi không có cơ duyên quen biết Phạm Thiên Thư, chỉ được đọc qua những tác phẩm của ông và cảm nhận nơi đó một tài năng thi ca hiếm có, một thi sĩ đích thực.
Thơ ông, khi được Nhạc Sĩ Phạm Duy phổ nhạc, như được chắp thêm đôi cánh để bay cao và lan tỏa sâu rộng hơn trong lòng người thưởng thức.
Với riêng tôi, ông để lại nhiều cảm mến và dư âm khó phai. Sự ra đi của Phạm Thiên Thư khép lại một hành trình thi ca thấm đẫm thiền vị và nhân sinh.
Ông không chỉ là thi sĩ, mà còn là người lữ hành trên con đường tâm linh, để lại những vần thơ nhẹ như sương khói mà sâu như cõi đạo.
Bài thơ “Tiễn Biệt Thi Sĩ” của Tế Luân là nén tâm hương tiễn biệt, mượn ý từ thi phẩm Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng, gợi lại hình ảnh “hoa vàng” như biểu tượng của chân như, một cõi đi về thanh tịnh.
Lê Tuấn
Tiễn Biệt Thi Sĩ
Phạm Thiên Thư
“Lên non kiếm nụ hoa vàng
Như Lai thường trụ, mơ màng cõi tiên”
Đêm mơ về cõi nhân duyên
Thân trao thiền định giữa miền nhân gian.
Kiếp thân mặc sĩ lang thang
Lên non tìm động, bàng hoàng đường tu
Tìm trong nhân quả mịt mù
Xác thân tạm gửi, sương thu phận này.
Không ai nhớ nụ hoa gầy
Không ai uống cạn đêm đầy trăng thâu
Để ta tát cạn mạch sầu
Để ta xuống tóc, qua cầu Chùa tu.
Làn sương trắng phủ ao thu
Đời ta cũng đủ bụi mù trần gian
Còn đâu nữa để than van
Thôi thì tạm biệt, hoa vàng ngủ yên.
Tế Luân
Xin Tiễn Biệt Thi Sĩ Phạm Thiên Thư
Ghi Chú:
Hai Câu thơ “Lên non kiếm nụ hoa vàngNhư Lai thường trụ, mơ màng cõi tiên” Tôi mượn ý của bài thơ Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng của Phạm Thiên Thư
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét