Đôi Dòng Suy Ngẫm Khi Tuổi Già
Khi bước vào tuổi tám mươi, tôi chợt bàng hoàng nhớ lại một thời đã qua. Tuổi trẻ nóng bỏng, bồng bột và nhiều hoang đường, tôi đã có không ít lỗi lầm trong những hành động thiếu suy nghĩ, trong lời nói lúc nóng giận, vô tình làm mất lòng nhiều người. Bây giờ ngồi nghĩ lại, mới thấy sự hối tiếc và ân hận đã quá muộn màng.
Tôi vội vã quay về, không phải để trốn chạy cuộc đời, mà để nhặt lại từng chiếc lá từ bi đã đánh rơi giữa những giông bão nhân sinh. Giữa nắng vàng trải lối đi, giữa những ưu phiền dần lùi xa phía sau lưng, tôi tìm lại sự lặng yên trong tâm hồn.
Tôi trở về từ những dâu bể oan khiên, từ lòng trắc ẩn tuy muộn màng nhưng chân thật. Và giờ đây, tôi muốn đem quãng đời còn lại đổi lấy một giấc thiền sâu, một cõi tĩnh lặng bình yên.
Ngồi lặng im ngắm mây trôi, gió thoảng, tâm hồn an nhiên giữa hương trà sen nhẹ lan trong gió. Trong khoảnh khắc ấy, cát bụi dường như hóa thành chân như, và lòng tôi chạm đến một sự bình an cô đọng, sâu xa.
Từ lâu, tôi vẫn mắc kẹt giữa hai bờ được và mất. Cố giữ thì đau, buông rơi lại thấy lòng chơi vơi. Nhưng càng nắm chặt, tâm càng mỏi mệt. Chỉ khi thật sự biết buông xuống, tôi mới tìm lại được chính mình.
Tôi chợt nhận ra, điều nặng nề nhất không phải là hơn thua, thắng bại hay mất còn, mà chính là cái tâm chưa biết buông xả. Chỉ khi hiểu rằng “biết đủ là đủ”, biết dừng lại trước những ham muốn vô tận, lòng người mới nhẹ đi, và cuộc đời cũng trở nên an lành hơn mỗi ngày.
Tôi hiểu ra một điều giản dị: con người cần sống chậm lại, bớt xét đoán hơn thua, gạt bỏ những bộn bề suy nghĩ để tâm hồn có thêm khoảng trống — đủ rộng cho sự tha thứ, cho lòng bao dung và cho tình yêu chân thật được ở lại lâu dài.
Tám mươi năm gió bụi qua rồi
Ngồi đếm lại một đời nổi trôi
Bao lời nói ngông cuồng thời trẻ
Lỡ làm đau người ở quanh tôi.
Ta trở về nhặt cánh từ bi
Rơi lạc giữa đường đời dâu bể
Nhặt từng chút yêu thương rất khẽ
Giữa hoàng hôn phủ bóng đêm mê.
Một chén trà thơm ngát khói sương
Mây lặng lẽ theo dấu đoạn trường
Tiếng gió nhẹ như lời Phật dạy
Hãy buông rơi để thấu vô thường.
Giữ trong lòng nên mãi đa đoan
Buông chẳng nổi nên đời mỏi mệt
Được và mất như dòng sông chảy
Có nghĩa gì khi tóc bạc phai.
Ta học cách im lặng với đời
Không hơn thua, không còn hờn trách
Để tâm thức như hồ thu lặng
Soi bóng mình trong cõi chân như.
Rồi ngày kia khép mắt thiên thu
Mang theo chỉ tấm lòng thanh thản
Không tiếc nuối những điều mộng ảo
Chỉ tình thương ở lại mà thôi.
Tế Luân
Thiền
khúc Một Đời Nổi Trôi, thực hiện qua làn điệu Ballads Rumba, mang âm hưởng dân
ca Quan Họ Bắc Ninh hòa quyện cùng chất thiền ca sâu lắng, như tiếng lòng trầm
mặc giữa hương trà, lãng đãng bóng sương mù, và bóng chiều tĩnh lặng.
Thiền
khúc “Một Đời Nổi Trôi”
là lời tự sự nhẹ nhàng của một con người sau bao năm đi qua dâu bể cuộc đời, giờ
đây ngồi lặng lẽ nhìn lại những tháng năm đã qua bằng tâm thế bình an và buông
xả. Khi bước vào tuổi 80, không còn hơn thua hay oán trách, lời bài hát là hành
trình trở về với chính mình — nơi con người học cách buông bỏ những muộn phiền,
mở lòng tha thứ và giữ lại yêu thương như điều quý giá cuối cùng của một đời
người. “Một Đời An Nhiên” không chỉ là một khúc nhạc, mà còn là lời nhắc nhở dịu
dàng rằng: sau tất cả những nổi trôi của nhân thế, bình an trong tâm hồn mới là
nơi đáng để quay về.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét