Trong dòng phim truyền hình nhiều tập của Trung Quốc, có một nhân vật rất đặc biệt là Tế Điên, một vị cao tăng với phong thái kỳ dị, hành tung khó đoán, khi tỉnh khi say, khi nghiêm khi “điên”, nhưng lại ẩn chứa trí tuệ và lòng từ bi sâu sắc.
Chữ “Tế Điên” khiến tôi liên tưởng đến bút hiệu của mình là “Tê Luân”. Một sự đồng âm thú vị. Thế là tôi “mượn chút duyên” của chữ Điên, tự gọi vui mình là
Cái “điên” ấy không phải là mất kiểm soát, mà là một chút phá cách, một chút tự do trong cảm xúc, để thơ không bị gò bó, để tâm hồn được thả trôi theo những rung động rất thật.
Và có lẽ, đôi khi trong những vần thơ của tôi, vẫn thấp thoáng một chút “điên” như thế… Trong bài Thơ.
“Nỗi Buồn Mang Tên Em”
là một dòng chảy cảm xúc lặng lẽ, nơi thi sĩ đi giữa ranh giới của ký ức và hiện tại, của yêu thương và mất mát.
Bài thơ không kể một câu chuyện cụ thể, mà mở ra một không gian nội tâm đầy hình ảnh, nơi những con chữ biết thở, biết mang nặng, biết bùng cháy và biết lặng im.
Từ một chữ Yêu rất lớn đến một chiếc lá đặt nhẹ giữa trang đời, hành trình của bài thơ cũng là hành trình của cảm xúc: từ mãnh liệt đến tĩnh tại, từ gọi tên đến không cần gọi tên. Và chính trong sự im lặng ấy, nỗi buồn không còn là nỗi buồn, mà trở thành một dư âm ấm áp, còn ở lại rất lâu trong
lòng người đọc.
NỖI BUỒN MANG TÊN EM
Tôi ngước nhìn trời mây
Vẽ những hình tưởng tượng
Mang về
Gấp lại thành thơ.
Tôi là kẻ
Nghệ sĩ lang thang
Thích đi giữa những câu chưa kịp viết.
Chỉ một chữ
Yêu
Cũng đủ
Cho tôi nằm xuống một đời.
Giữa ngổn ngang ý nghĩ
Giữa những ngõ ngách thành phố
Tôi lênh đênh như con thuyền lạc bến
Thả lưới vào đêm
Kéo lên toàn là chữ
Ướt sũng nỗi buồn.
Tôi đổ chúng vào trang giấy
Chúng tự ghép thành câu
Như thể
Đã quen nhau từ trước.
Khi nhớ đến em
Tôi mang thơ ra phơi nắng
Sân gạch đỏ
Nắng gắt như lửa
Những câu thơ khô dần
Cong lại
Như sắp cháy.
Tôi sợ một ngày
Ngọn lửa ấy bùng lên
Cháy mất căn nhà
Cháy lan cả thành phố
Nơi tôi
Và em
Từng tồn tại thật.
Như tình yêu
Tôi đã trao em.
Khi yêu
Tôi viết chữ Yêu thật lớn
Nó nặng đến mức
Làm cong trang giấy
Chữ rơi xuống
Tôi hứng bằng hai bàn tay
Chợt hỏi:
Hay mình là thi sĩ?
Có lẽ vậy…
Vì bất cứ nỗi buồn nào ghé qua
Tôi cũng rung động
Như thể
Nó có tên em.
Và tôi
Đến cuối cùng
Chỉ biết một điều:
Tôi vẫn yêu em.
Rồi một ngày
Tôi không còn viết chữ Yêu thật lớn nữa
Chỉ đặt nó
Nhẹ như một chiếc lá
Giữa trang đời.
Gió có thể cuốn đi
Nắng có thể làm phai
Nhưng đâu đó
Trong những dòng chữ cũ
Vẫn còn một khoảng ấm
Chưa từng tắt.
Nếu ai hỏi
Nỗi buồn này tên gì
Tôi sẽ mỉm cười
Không trả lời.
Vì tôi biết
Không cần hỏi nữa
Nỗi buồn này
Đã là em.
Tế Luân

























.jpg)
.jpg)


