Tháng Tư Dòng Nước Lũ Của Ký Ức



Tháng Tư
Khúc Tưởng Niệm Sài Gòn 30.4.1975



Tháng Tư trở về, không ồn ào, không gọi tên, mà lặng lẽ len vào ký ức như một làn sương mỏng. Có những khoảnh khắc của đời người, tưởng đã trôi qua, nhưng thực ra chỉ đang ẩn mình đâu đó, chờ một ngày thức dậy trong nỗi nhớ. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày Sài Gòn đổi thay, là một khoảnh khắc như thế: vừa hữu hạn trong thời gian, vừa vô hạn trong lòng người.

Trong cõi vô thường, thời gian như cất lên một tiếng gọi đau thương từ tháng Tư. Tiếng gọi ấy không chỉ vang lên từ ký ức con người, mà còn dội về từ đại ngàn xanh thẫm, từ bầu trời tím ngắt cuối ngày, từ những con đường Sài Gòn xưa cũ. Những chiếc lá trong thành phố dường như cũng cảm nhận được điều gì đó – chúng vàng đi sớm hơn thường lệ, chen lẫn vào những chiếc lá đỏ, tạo thành một bức tranh chao nghiêng, ảm đạm của những ngày cuối tháng Tư.

Đất trời như chuyển mình trong một khúc giao hưởng kỳ lạ. Biển xanh không còn hiền hòa, mà dâng lên những cơn sóng giông bão, gào thét vào bờ cát phơi lưng, như muốn kể lại những biến động của một thời khắc lịch sử, của câu truyện thương tâm từ những thuyền nhân. Đó không chỉ là âm thanh của chiến tranh, mà còn là tiếng lòng của một dân tộc, của Mẹ Việt Nam, vừa đau thương, vừa kiên cường, vừa chịu đựng, vừa bao dung.

Và giữa những biến động ấy, vẫn còn đó hương thơm của ruộng đồng, mùi lúa mới lan tỏa như một lời nhắc nhở rằng sự sống vẫn tiếp diễn. Từ bùn đất, từ mồ hôi, từ nước mắt, con người vẫn đứng dậy, vẫn gieo trồng, vẫn hy vọng. Một bài ca dao âm thầm cất lên, không phải để ca ngợi chiến thắng hay thất bại, mà để chiêm nghiệm về một cuộc đổi dời kỳ lạ của vận mệnh.

Năm mươi mốt năm đã trôi qua. Tháng Tư hôm nay không còn khói lửa, nhưng dư âm của nó vẫn còn đó, âm ỉ, sâu lắng, như một dòng chảy ngầm trong tâm thức mỗi người Việt. Nỗi đau không biến mất, mà chỉ lặng lẽ chuyển hóa, trú ngụ trong ký ức, trong những câu chuyện chưa kể hết, trong những giọt nước mắt không rơi thành lời.

Tháng Tư không chỉ là một mốc thời gian. Đó là một miền ký ức. Một vết hằn của lịch sử. Một lời nhắc nhở về sự mong manh của phận người và sự khắc nghiệt của thời cuộc. Nhưng trên tất cả, đó cũng là lời mời gọi con người biết nhìn lại, biết lắng nghe, và biết cảm thông, để từ đó, học cách sống sâu hơn, bao dung hơn, và gìn giữ hòa bình như một điều quý giá nhất.

Tháng Tư vẫn còn đó. Không mất đi. Không phai nhạt. Chỉ là… đã đi vào lòng người.

Tháng Tư
Bài Thơ Còn Lại


Tháng Tư về không gọi tên nỗi nhớ
Chỉ gió buồn lặng lẽ bước qua tim
Sài Gòn đó, một thời như giấc mộng
Vỡ âm thầm như lá rụng im lìm.

Có phải trời hôm ấy nhuộm màu tím
Màu ly biệt, hoàng hôn về rất lạ
Những con phố bỗng dưng thành xa lạ
Người đi rồi… không hẹn một ngày về.

Màu cờ đỏ, mưa rơi như dòng máu
Lũ giặc tràn vào, tiếng thét thất thanh
Thành phố đêm bỗng rùng mình chết lặng
Vạn nỗi đau không cất nổi thành lời.

Biển vẫn xanh mà giông bão không nguôi
Sóng gào thét như linh hồn đất nước
Khúc giao hưởng của một thời xuôi ngược
Viết bằng đời, bằng nước mắt Mẹ thôi.

Từ đại ngàn xanh thẳm đến ruộng đồng
Hương lúa mới vẫn âm thầm lan tỏa
Giữa đổ nát vẫn nhen lên mầm sống
Một câu ca dao, âm hưởng Mẹ hiền.

Năm mươi mốt năm… tháng Tư còn đó
Không mất đi, chỉ chìm vào ký ức
Để đôi lúc trong đêm dài thao thức
Nỗi đau xưa trở lại rất con người.

Tháng Tư ơi, khơi lại những cội nguồn
Hãy ở lại như một lời nhắc nhở
Rằng lịch sử không bao giờ khép cửa
Và lòng người còn mãi những chia ly.

Tế Luân




Tháng Tư
Dòng Nước Lũ Của Ký Ức




Tháng Tư trở về không còn là tên của một tháng, mà là một vết cắt hằn sâu trong thân phận.

Tháng Tư của một thời đã xa, vừa ập tới như cơn hồng thủy hỗn mang, cuốn phăng mọi trật tự vốn dĩ của đời người. Không một lời báo trước, không kịp chuẩn bị, chỉ còn hoảng loạn và chia lìa.

Gia đình tan tác. Bè bạn lạc nhau. Quê hương bỏ lại.
Tất cả như một đàn chim đang yên ổn giữa trời bỗng bị giông bão xé tung, mỗi con bay về một hướng, không biết có còn ngày gặp lại.

Trong cơn cuồng phong ấy, mỗi con người chỉ còn là một hạt bụi nhỏ nhoi, như chiếc lá cuốn theo dòng nước, bị đẩy trôi mà không thể cưỡng lại.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Những quyết định không còn là lựa chọn, mà chỉ là phản xạ sinh tồn.

Giữa trăm mối hỗn độn, người ta chỉ còn biết chạy, chạy trốn khỏi đổ vỡ, chạy về phía một miền đất tự do, dù biết rắng nó rất mơ hồ.

Có những điều, khi xảy ra, ta tưởng là bất khả kháng. Nhưng thời gian không xóa đi, nó chỉ làm rõ hơn những khoảng trống trong lòng. Khi mọi thứ lắng xuống, khi đời sống dần tìm lại nhịp thở, thì ký ức lại dâng lên như một cơn sóng khác, âm thầm mà dữ dội.

Tôi đã không kịp đến.
Không một nén hương.
Không một lời giã biệt.

Nỗi oan ấy ở lại, không ồn ào, nhưng dai dẳng. Không trách móc, mà lặng lẽ khắc sâu, khiến lòng người không thể nguôi quên.

Tháng Tư, vì thế, không chỉ là tháng của biến động.
Nó là tháng của những điều chưa kịp làm.
Của những lời chưa kịp nói.
Và của những cuộc chia ly không có lần sau để sửa lại.



Tạ Lỗi

Hãy tha thứ cho anh
Giữa chuyển dời nghiêng ngả
Bước chân đi vội vã
Lạc mất lối quay về.

Hãy tha thứ cho anh
Một lần buông rơi tất cả
Không một lời tiễn biệt
Cuối Tháng Tư não nề.

Hãy tha thứ cho anh
Ngôi mộ buồn lặng lẽ
Không khói hương sớm chiều
Không một nén phân ưu.

Hãy tha thứ cho anh
Những tháng năm xa xứ
Mỗi lần nhớ đến em
Là một lần ray rứt.

Hãy tha thứ cho anh
Nếu tình còn mắc nợ
Xin gửi về quê hương
Một giọt buồn quốc hận.

Tế Luân


Khúc Cầu Hồn Tháng Tư Đen



Nỗi Buồn Mang Tên Em - Bài Thơ Tự Do


Nỗi Buồn Mang Tên Em


Trong dòng phim truyền hình nhiều tập của Trung Quốc, có một nhân vật rất đặc biệt là Tế Điên, một vị cao tăng với phong thái kỳ dị, hành tung khó đoán, khi tỉnh khi say, khi nghiêm khi “điên”, nhưng lại ẩn chứa trí tuệ và lòng từ bi sâu sắc.

Chữ “Tế Điên” khiến tôi liên tưởng đến bút hiệu của mình là “Tê Luân”. Một sự đồng âm thú vị. Thế là tôi “mượn chút duyên” của chữ Điên, tự gọi vui mình là 
“Tế Điên Thi Sĩ”.
Cái “điên” ấy không phải là mất kiểm soát, mà là một chút phá cách, một chút tự do trong cảm xúc, để thơ không bị gò bó, để tâm hồn được thả trôi theo những rung động rất thật.

Và có lẽ, đôi khi trong những vần thơ của tôi, vẫn thấp thoáng một chút “điên” như thế… Trong bài Thơ. 

“Nỗi Buồn Mang Tên Em”

là một dòng chảy cảm xúc lặng lẽ, nơi thi sĩ đi giữa ranh giới của ký ức và hiện tại, của yêu thương và mất mát.

Bài thơ không kể một câu chuyện cụ thể, mà mở ra một không gian nội tâm đầy hình ảnh, nơi những con chữ biết thở, biết mang nặng, biết bùng cháy và biết lặng im.

Từ một chữ Yêu rất lớn đến một chiếc lá đặt nhẹ giữa trang đời, hành trình của bài thơ cũng là hành trình của cảm xúc: từ mãnh liệt đến tĩnh tại, từ gọi tên đến không cần gọi tên. Và chính trong sự im lặng ấy, nỗi buồn không còn là nỗ
i buồn, mà trở thành một dư âm ấm áp, còn ở lại rất lâu trong lòng người đọc.



NỖI BUỒN MANG TÊN EM

Tôi ngước nhìn trời mây
Vẽ những hình tưởng tượng
Mang về
Gấp lại thành thơ.

Tôi là kẻ
Nghệ sĩ lang thang
Thích đi giữa những câu chưa kịp viết.

Chỉ một chữ
Yêu
Cũng đủ
Cho tôi nằm xuống một đời.

Giữa ngổn ngang ý nghĩ
Giữa những ngõ ngách thành phố
Tôi lênh đênh như con thuyền lạc bến
Thả lưới vào đêm
Kéo lên toàn là chữ
Ướt sũng nỗi buồn.

Tôi đổ chúng vào trang giấy
Chúng tự ghép thành câu
Như thể
Đã quen nhau từ trước.

Khi nhớ đến em
Tôi mang thơ ra phơi nắng
Sân gạch đỏ
Nắng gắt như lửa
Những câu thơ khô dần
Cong lại
Như sắp cháy.

Tôi sợ một ngày
Ngọn lửa ấy bùng lên
Cháy mất căn nhà
Cháy lan cả thành phố
Nơi tôi
Và em
Từng tồn tại thật.

Như tình yêu
Tôi đã trao em.

Khi yêu
Tôi viết chữ Yêu thật lớn
Nó nặng đến mức
Làm cong trang giấy
Chữ rơi xuống
Tôi hứng bằng hai bàn tay
Chợt hỏi:
Hay mình là thi sĩ?

Có lẽ vậy…

Vì bất cứ nỗi buồn nào ghé qua
Tôi cũng rung động
Như thể
Nó có tên em.

Và tôi
Đến cuối cùng
Chỉ biết một điều:

Tôi vẫn yêu em.

Rồi một ngày
Tôi không còn viết chữ Yêu thật lớn nữa
Chỉ đặt nó
Nhẹ như một chiếc lá
Giữa trang đời.

Gió có thể cuốn đi
Nắng có thể làm phai
Nhưng đâu đó
Trong những dòng chữ cũ
Vẫn còn một khoảng ấm
Chưa từng tắt.

Nếu ai hỏi
Nỗi buồn này tên gì
Tôi sẽ mỉm cười
Không trả lời.

Vì tôi biết
Không cần hỏi nữa
Nỗi buồn này
Đã là em.

Tế Luân

Những Sáng Tác Tưởng Nhớ Tháng Tư - Nhiều Tác Giả

Những Sáng Tác Tưởng nhớ Táng Tư. Của Nhiều Tác Giả.


Long Hồ Vĩnh long - Anh chị kính mến.
Chào buổi sáng vui tươi và cùng thưởng thức những sáng tác tháng 4 đến anh chị nha.

Long Hồ Vĩnh Long: Cánh Chim Sa- Cao Mỵ Nhân
Long Hồ Vĩnh Long: Thơ Tranh: Đông Buồn - Hồng Thủy
Long Hồ Vĩnh Long: Tiễn Má - Đặng Toản
Long Hồ Vĩnh Long: Tháng Tư Buồn - Lê Tuấn
Long Hồ Vĩnh Long: Huế Ơi - Thơ: Trần Quốc Bảo - Nhạc: Trần Đại Bản - Ca Sĩ: Vân Khánh
Long Hồ Vĩnh Long: Ta Nhìn Lại Ta - Phong Châu
Long Hồ Vĩnh Long: Cuối Bờ Viễn Du - Luân Tâm
Long Hồ Vĩnh Long: Mùa Chinh Chiến - Tiểu Thu
Long Hồ Vĩnh Long: Hãy Bắt Đầu Lại Từ Đầu - Thái Lan
Long Hồ Vĩnh Long: Hoa Tím Người Xưa - Tạ Quang Tuấn

Long Hồ Vĩnh Long: Tubíp (Toubib)Và Đời Tôi - Đinh Hùng Cường
Long Hồ Vĩnh Long: Bao Giờ Tôi Quên - Nguyễn Phan Ngọc An
Long Hồ Vĩnh Long: Tháng Tư Nhớ Về Quê Hương - Hoàng Thục Uyên
Long Hồ Vĩnh Long: Những Ngày Ðầu Xuân Ở Thung Lũng Shenandoah - Võ Phú
Long Hồ Vĩnh Long: Fly Me To The Moon(Song by Bart Howard) - Đưa Em Lên Cung Trăng (Dịch: Kim Oanh)


Những vần thơ Tháng Tư - Tế Luân

Chạm Nhẹ Nỗi Buồn - Tàn Phai Tháng Tư



Nhận xét bài thơ "Tàn Phai Tháng Tư"


“Tàn Phai” là một tiếng nói tiêu biểu cho dòng thơ tưởng niệm Tháng Tư Đen, không ồn ào, không hô hào, mà nghiêng về chiêm nghiệm và hồi tưởng. 
Bài thơ không cố kể lại lịch sử, mà chỉ chạm vào những mảnh vỡ của ký ức: như chạm vào một cánh hoa, một trang giấy, một nỗi sầu mọc lên từ lòng đất. 
Chính sự tiết chế ấy làm nên giá trị của bài thơ, nỗi đau không cần nói lớn, vẫn có thể lan xa.

“Tàn Phai – Tháng Tư” của Tế Luân là một khúc thơ tưởng niệm nhẹ mà sâu, nơi những hình ảnh giản dị như hoa tàn, trang giấy, sợi tóc bạc, chíng điều giản dị này đã trở thành biểu tượng cho một giai đoạn lịch sử đầy chia ly và mất mát. Bài thơ không tái hiện biến cố bằng sự dữ dội, mà bằng dư âm, ẩn chứa trong tâm hồn những gì còn lại sau khi mọi thứ đã qua đi, nhưng vẫn chưa bao giờ thực sự khép lại trong lòng người.




Tàn Phai Tháng Tư

Cánh hoa nào đã tàn
Hương nhụy nào đã phai
Chỉ thấy sợi tóc bạc
Phất phơ trên bờ vai.

Ý thơ vừa chen lấn
Vào ký ức thời gian
Chữ còn chưa khô mực
Sao đã vội sang trang.

Buồn xâm chiếm nắng hạ
Tháng Tư ngày chia tay
Khép lại trang chiến sử
Chia đôi cuộc lưu đầy.

Bom đạn cầy sới đất
Tháng tư mọc nỗi sầu
Trái tim đau thống khổ
Niệm khúc buồn thương đau.

Tế Luân





Nhận xét bài thơ “Buồn nào chạm nhẹ”

“Buồn nào chạm nhẹ” là một thi phẩm đậm chất trữ tình, mang hơi thở cổ điển pha lẫn cảm xúc hiện đại về nỗi buồn và thân phận. Ngay từ những câu mở đầu, tác giả đã dựng nên một không gian mờ ảo với “sương trắng”, “trăng”, “hoa rơi”, tạo nên một bức tranh giàu tính thị giác nhưng cũng thấm đẫm cảm xúc nội tâm. 
Cái buồn trong bài thơ không dữ dội, mà lan nhẹ như sương, như một nỗi niềm thấm dần vào lòng người đọc.

Điểm nổi bật của bài thơ là cách sử dụng hình ảnh mang tính ước lệ và giàu tính biểu tượng: “tà áo mỏng”, “nụ tầm xuân”, “dấu hài”, “đóa vô thường”… Những hình ảnh này gợi nhớ đến thi ca truyền thống, đồng thời mở ra chiều sâu triết lý về kiếp người, mong manh, phù du, và đầy những “oan khiên phận đời”.

Ngôn từ trong thơ mềm mại, nhịp nhàng, như một khúc ngâm buồn. 
Tác giả khéo léo chuyển từ cảnh sang tình, từ ngoại cảnh sang nội tâm, khiến nỗi buồn không chỉ là cảm xúc cá nhân mà trở thành một trạng thái thẩm mỹ, một vẻ đẹp của cô đơn và hoài niệm.

Đặc biệt, đoạn cuối với hình ảnh “Dóa vô thường nở trong người suy tư”. Đó không chỉ là nỗi buồn của tình yêu, mà còn là nỗi buồn của thời gian, của kiếp người trôi nổi giữa dòng đời vô định.


“Buồn nào chạm nhẹ” của Lê Tuấn là một khúc thơ trữ tình sâu lắng, nơi nỗi buồn được chưng cất thành vẻ đẹp tinh khôi và mong manh như sương khói. Bài thơ dẫn người đọc bước vào một không gian vừa thực vừa mộng, nơi những hình ảnh quen thuộc như trăng, hoa, tà áo, bước chân, đã trở thành biểu tượng cho tình yêu, ký ức và những day dứt không nguôi.

Không ồn ào hay bi lụy, nỗi buồn trong thơ Tế Luân là một sự chạm nhẹ nhưng sâu, lặng im nhưng ấn tượng. Qua từng câu chữ, tác giả gợi lên hành trình của một tâm hồn đi qua yêu thương, mất mát và chiêm nghiệm, để rồi lắng đọng lại trong một nỗi suy tư về vô thường và kiếp người.

Đây là một bài thơ dành cho những ai từng đi qua những rung động mong manh của tình yêu, từng giữ lại trong lòng một nỗi buồn đẹp, như một vết thương chạm nhẹ không thể xóa nhòa.



Buồn Nào Chạm Nhẹ

Nỗi buồn sương trắng bay về
Hạt sương đêm đọng trên lề trang thơ
Trăng còn đẫm nguyệt trong mơ
Hoa rơi thềm lạnh hững hờ sương bay.

Buồn nào chạm nhẹ trên tay
Cho rung động đến trải bày tình riêng
Em về hoa lá chao nghiêng
Giải oan bao nỗi oan khiên phận đời.

Nụ cười hồng má đôi mươi
Bay tà áo mỏng bước dời gót xuân
Nụ tầm xuân vướng theo chân
Cho bao thương nhớ tần ngần nhìn theo.

Lệ rơi ướt mối tình nghèo
Bước đi lòng vẫn nghẹn ngào thương ai
Tìm xem có một dấu hài
Buông lời ướm hỏi trang đài còn vương.

Buồn nào chạm bóng tà dương
Xa xăm mấy nẻo một phương diệu vời.
Một thời trôi nổi bên trời
Đóa vô thường nở trong người suy tư.

Tế Luân

Xa Nhau Tháng Tư

Xa nhau ngày đó tháng tư về
Lạc mất tình xuân lỗi hẹn thề
Chia cắt đôi bờ xa khuất bóng
Cõi hồn thương nhớ buồn lê thê.

Dấu đi góc khuất một hồn thơ
Tiếng nấc chưa ngưng vẫn đợi chờ
Ngôn ngữ còn tuôn đầy nỗi nhớ
Lòng như chất chứa đầy trong mơ.

Người yêu biển nhớ mối tình đầy
Biền biệt tha phương giữa chốn này
Mỏi cánh chim bay trời gió lạnh
Buồn nào day dứt ngày chia tay.

Cơn đau thân phận cũng qua mau
Số phận chia đôi cả nỗi sầu
Năm tháng vấn vương ngày ly biệt
Tháng Tư, vận nước đã thay màu.

Tế Luân





Tháng Tư Lại Về

Tháng Tư buồn lặng lẽ
Nắng hạ còn đơn côi
Sương mù giăng khắp lối
Lòng xao xuyến bồi hồi.

Em! Một thời để nhớ
Anh! Chinh chiến tơi bời
Sài Gòn thời hoa mộng
Lưu luyến một phương trời.

Con đường lá me bay
Đợi nhau mối tình đầy
Sông Sài Gòn dòng chảy
Cánh chim mờ chân mây.

Tháng Tư về hoang mang
Chiến tranh thật kinh hoàng
Đoàn người đi vội vã
Chia ly trong ngỡ ngàng.

Tháng Tư ta mất nhau
Hồn đau thấm nỗi sầu
Từ nay “Tự Do” mất
Chia đôi hai nhịp cầu.

Thái Bình Dương xa cách
Hai bên sóng vỗ bờ
Sóng thay màu tang trắng
Quê hương vẫn đợi chờ.

Em bây giờ mong đợi
Những yêu thương một thời
Sài Gòn ngày xưa ấy
Ta lạc nhau mất rồi.

Tế Luân


Tháng tư là mùa của hoa loa kèn (hay còn gọi là huệ tây, bách hợp), loài hoa được mệnh danh là "nữ hoàng tháng 4" hay hoa "gọi hè về". Hoa loa kèn có màu trắng tinh khôi, mộc mạc, thường nở rộ vào đầu hạ và xuất hiện nhiều trên các gánh hàng rong phố phường.



Hoa Xuân Tháng Tư

Hoa xuân vẫn nở dưới trời xuân
Một cánh chim bay bỗng ngại ngần
Em về áo lụa bay trong gió
Mảnh áo tơ trời ngắm hở hang.

Viền mắt tô màu tim tím lệ
Như buồn ly biệt một ngày đi
Em không tô điểm màu son thắm
Cho cõi lòng tôi vẫn nghĩ suy.

Mưa gió chiều nay xám bụi mờ
Má hồng phơn phớt lẳng lơ chờ
Thân gầy mảnh khảnh, hơi sương lạnh
Sao mắt em buồn tím ngẩn ngơ.

Đôi mắt thấm buồn lệ tháng tư
Khóc vì sao rụng, bóng chân như
Niềm tin đã mất vào tay giặc
Chia cách nhau rồi gió bụi mù.

Lê Tuấn
Hoa xuân tháng tư buồn




Nỗi Oan Tháng Tư

Ta rót rượu buồn giải nỗi oan
Tháng tư trời đất nhuộm màu tang
Lòng vẫn nghe đau buồn thế sự
Tiếng động đổi dời vẫn âm vang.

Ta tưởng thời gian lướt qua nhanh
Nào ngờ dòng lệ vẫn chứa chan
Dòng máu ân tình còn tuôn chảy
Từ chiến tranh về nhang khói tan.

Tay run ly rượu đầy sóng sánh
Rải xuống thềm, cỏ dại úa vàng
Cơn gió hú. Trời câm đất nín
Đời im lìm, mộng lớn chưa thành.

Cúi chào nhau, mái đầu tóc trắng
Nghe nặng hồn đau nỗi oan này
Lịch sử ngơi đi cùng năm tháng
Sao tháng tư buồn, nhang khói bay.

Lê Tuấn




Hạt Bụi Thời Gian

Hạt bụi bay về vướng mắt ai
Xót xa dòng lệ nhớ thương hoài
Tháng tư chuyển dời bao xung xát
Tiếng người còn nghe nỗi lạc loài

Thức dậy mà đi đêm đã mỏi
Còn ai nhớ lấy phút giây này
Tháng tư trời đất cơn giông lửa
Lồng lộn điên rồ khói bụi bay

Thành phố, buồn vương những hàng cây
Tà áo nữ sinh thoáng gió bay
Chưa vội làm quen, đời tan hợp
Chỉ tiếc ngày xưa chưa nắm tay.

Cơn đau nỗi nhớ buồn than khóc
Tổ Quốc từ nay đã đổi thay
Tiếng thét giữa trời đêm nổi gió
Nghe cả hồn ta những đắng cay.

Tế Luân



Tháng Tư Buồn.

Anh ở nơi này em ở đâu
Hôm nay trời đất tự nhiên sầu
Nhớ người xa vắng buồn lặng lẽ
Bóng đổ hoàng hôn nắng phai màu.

Ở phía xa xa bóng dáng ai
Tà áo nhẹ bay chiều nắng phai
Mắt buồn như hướng về xa vắng
Còn đứng chờ ai! Bóng đổ dài.

Phố vắng hạ về chợt bơ vơ
Vạt áo ai bay, bước hững hờ
Chạnh lòng nghĩ đến mà thương nhớ
Tháng Tư buồn viết một bài thơ.

Lê Tuấn
“người thích làm thơ cho vui”


Khúc Cầu Hồn Tháng Tư Đen.

 


        Khúc Cầu Hồn Tháng Tư Đen, của Tế Luân không chỉ là một bài thơ, đó là một ca khúc tưởng niệm thấm đẫm ký ức và nước mắt của một dân tộc đi qua biến cố Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975. Tác giả đã khắc họa lại một Tháng Tư không thể phai mờ: nơi chiến tranh khép lại bằng im lặng nặng nề, nơi con người buộc phải rời bỏ quê hương, và nơi tự do trở thành khát vọng được đánh đổi bằng sinh mạng.

        Bài thơ là dòng chảy của ký ức, đã được hòa âm trong một giái điệu Ballads Ruma, qua hai giọng hát Nam Nữ. Nhịp điệu diễn tả, từ thành phố chết lặng trong khói lửa, đến những đoàn người ly hương, những con thuyền mong manh giữa biển đêm, và cả những phận người bị vùi lấp trong lao tù, trong các trại tập trung của cộng sản.

        Mỗi hình ảnh đều như một lát dao cắt hằn sầu của lịch sử, đau đớn nhưng chân thực, riêng tư nhưng cũng mang tính cộng đồng sâu sắc.

        Chính vì sức nặng cảm xúc và chiều sâu nhân bản ấy, Khúc Cầu Hồn Tháng Tư Đen, đã được phổ thành một ca khúc mang âm hưởng bi hùng tráng.

        Khi giai điệu cất lên, lời thơ không còn chỉ được đọc, mà được sống lại, ngân vang như tiếng gọi của ký ức, như lời cầu nguyện cho những linh hồn đã khuất, và như một lời nhắc nhở không thể lãng quên về giá trị của tự do.

        Đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một chứng tích tinh thần bất khuất, nơi quá khứ và hiện tại gặp nhau, để mỗi người Việt, dù ở bất cứ nơi đâu, cũng có thể cúi đầu tưởng niệm, và lắng nghe tiếng vọng từ một Tháng Tư chưa bao giờ thực sự khép lại.




Khúc Cầu Hồn
Tháng Tư Đen


Tháng Tư đã trở về
gió vẫn thổi qua những hàng cây cũ
nhưng trong lòng người
một khoảng tối theo chiều bóng đổ
Vẫn còn đậm màu tưởng nhớ.


Ngày ấy tháng Tư
một ngày mưa giông
khói lửa chiến tranh
thành phố bỗng chết lặng đi
như trái tim ngừng đập giữa lịch sử.


Đoàn người vội vã ra đi
chỉ kịp mang theo một nắm đất quê hương
và tiếng than khóc
của mẹ của con thơ
vỡ tung ra từng mảng sau lưng.

Biển đêm mở ra
những con sóng phẫn nộ
những con thuyền nhỏ bé không sợ chết
bồng bềnh như chiếc lá
trôi giữa biển đông mênh mông
tìm hy vọng giữa tuyệt vọng.

Có người đến được bến bờ tự do
có người nằm lại
dưới lòng biển lạnh
không một nấm mồ
chỉ còn những con sóng biển
hát ru theo lời kinh cầu.


Người ở lại quê hương
những cánh cổng trại tù mở ra
Rồi nuốt chửng
tuổi trẻ, tình yêu,
Ngày tháng tương lai và giấc mơ
người công chính bị giam
trong những trại tù tập trung cộng sản
Nơi núi rừng sâu thẳm.

Năm mươi năm
thời gian đi qua như gió
nhưng mỗi độ Tháng Tư về
những linh hồn xưa
Vẫn trở về trong ký ức.
Để cho hồn đá vẫn tôn thờ
Vong linh người chiến sĩ tự do.

Chúng ta thắp một ngọn nến
cho những người lính đã ngã xuống
cho những người dân vô tội
cho những con thuyền không bao giờ cập bến.

Hằng đêm
Em cúi xuống
Để rơi ngàn giọt lệ
Khóc cho đầt cho ngọn nến lung linh
Cho đêm trường lung linh ngọn nến sáng
Tấm thẻ bài chợt lóe sáng trong đêm.

Và khóc cho quê hương
vẫn còn đó
trong trái tim người Việt tha hương
một vết thương không bao giờ khép lại.

Tháng Tư đen
không chỉ là một ngày của lịch sử
mà là một bản án lương tâm.
rằng tự do
đã từng được trả giá
bằng rất nhiều sinh mạng
và rất nhiều nước mắt.

Tế Luân


“Không Quên Tháng Tư” là một lời tưởng niệm lặng lẽ, âm thầm, mà sâu lắng, mang theo nỗi đau chưa bao giờ khép lại của một giai đoạn lịch sử đầy biến động.

Ngôn ngữ trong thơ trầm tĩnh nhưng day dứt, tác giả không chỉ gợi lại hình ảnh Sài Gòn trong cơn đổi dời, mà còn khắc họa những mất mát của con người, từ những hình ảnh đoàn người lầm lũi, những trại tù u tối, đến những con thuyền lênh đênh giữa biển Đông.

Không rơi vào bi lụy, khóc than, bài thơ chọn cách nói bằng ký ức và hình ảnh, để từ đó đánh thức một nỗi nhớ chung về quê hương, về những điều đã mất nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.



KHÔNG QUÊN THÁNG TƯ


Tôi không quên tháng Tư năm đó
Sài Gòn bị cướp mất tên
Đường phố tháng Tư
mưa loạn, gió cuồng.

Tự do bị xóa
chỉ còn lại một lá cờ máu
đẫm lệ
trong cơn mưa chiều.

Tôi không bao giờ quên tháng Tư năm ấy
Đoàn người cúi mặt
lầm lũi bước đi
Những trại tù
âm u bóng tối.

Có những sinh linh
bị thiêu cháy giữa kiếp người
Có những con thuyền
lênh đênh trên Biển Đông
cùng tháng Tư đổi dời.

Biển động, gió cuồng
con thuyền tan nát
cuốn trôi phận người vô tội
những cái tên không kịp gọi
chìm xuống đáy sâu.

Người ta gọi họ
là thuyền nhân
nhưng trong tim Việt Nam
đó là những vết thương không lành.

Năm mươi mốt năm
vết thương vẫn còn đó
tưởng đã ngủ yên trong quá khứ
nào ngờ
lửa vẫn âm ỉ cháy
mỗi độ tháng Tư về.

Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
những hình ảnh năm ấy
vẫn đau, vẫn nhớ, vẫn thương
xương máu của bao người chiến sĩ
đã ngã xuống
cho hai chữ Tự Do.

Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
và những tháng Tư tiếp nối
có bao giờ tôi quên
những bàn tay cướp nước
cướp cả tên Sài Gòn
cướp luôn Tự Do.

Tế Luân
Tưởng niệm Tháng Tư 1975





Xin mời thưởng thức 
Khúc Cầu Hồn Tháng Tư Đen







Không Quên Tháng Tư - 1975 - 2026



“Không Quên Tháng Tư” là một lời tưởng niệm lặng lẽ, âm thầm, mà sâu lắng, mang theo nỗi đau chưa bao giờ khép lại của một giai đoạn lịch sử đầy biến động.

Ngôn ngữ trong thơ trầm tĩnh nhưng day dứt, tác giả không chỉ gợi lại hình ảnh Sài Gòn trong cơn đổi dời, mà còn khắc họa những mất mát của con người, từ những hình ảnh đoàn người lầm lũi, những trại tù u tối, đến những con thuyền lênh đênh giữa biển Đông.

Không rơi vào bi lụy, khóc than, bài thơ chọn cách nói bằng ký ức và hình ảnh, để từ đó đánh thức một nỗi nhớ chung về quê hương, về những điều đã mất nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.



KHÔNG QUÊN THÁNG TƯ


Tôi không quên tháng Tư năm đó
Sài Gòn bị cướp mất tên
Đường phố tháng Tư
mưa loạn, gió cuồng.

Tự do bị xóa
chỉ còn lại một lá cờ máu
đẫm lệ
trong cơn mưa chiều.

Tôi không bao giờ quên tháng Tư năm ấy
Đoàn người cúi mặt
lầm lũi bước đi
Những trại tù
âm u bóng tối.

Có những sinh linh
bị thiêu cháy giữa kiếp người
Có những con thuyền
lênh đênh trên Biển Đông
cùng tháng Tư đổi dời.

Biển động, gió cuồng
con thuyền tan nát
cuốn trôi phận người vô tội
những cái tên không kịp gọi
chìm xuống đáy sâu.

Người ta gọi họ
là thuyền nhân
nhưng trong tim Việt Nam
đó là những vết thương không lành.

Năm mươi mốt năm
vết thương vẫn còn đó
tưởng đã ngủ yên trong quá khứ
nào ngờ
lửa vẫn âm ỉ cháy
mỗi độ tháng Tư về.

Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
những hình ảnh năm ấy
vẫn đau, vẫn nhớ, vẫn thương
xương máu của bao người chiến sĩ
đã ngã xuống
cho hai chữ Tự Do.

Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
và những tháng Tư tiếp nối
có bao giờ tôi quên
những bàn tay cướp nước
cướp cả tên Sài Gòn
cướp luôn Tự Do.

Tế Luân
Tưởng niệm Tháng Tư 1975

Hẹn Nhau Già Đi - Tình Yêu Vĩnh Cửu - Tình Khúc Tế Luân



Tình Khúc Slow ballads - Rumba. Một tình yêu Vĩnh Cửu.


“Hẹn Nhau Già Đi” là một bản tình ca lặng lẽ mà sâu sắc, viết về một tình yêu không còn ở độ rực rỡ của tuổi trẻ,
mà đã đi qua những tháng năm dâu bể để chạm đến sự bình yên của cuối đời.
Không ồn ào, không hứa hẹn lớn lao, ca khúc chọn cho mình một cách nói rất giản dị:
chỉ mong được nắm tay nhau, cùng đi đến hết con đường.

Từng câu hát như một lời thủ thỉ giữa hai người đã từng trẻ, từng yêu, từng vui đùa giữa cuộc đời rộng lớn, để rồi khi ngoảnh lại, thời gian đã nhuộm bạc mái đầu. 
Nhưng chính trong cái chậm rãi của tuổi già, tình yêu lại trở nên rõ ràng và bền chặt hơn bao giờ hết, một tình yêu biết chấp nhận, biết bao dung và biết trân quý từng khoảnh khắc còn có nhau.

Hình ảnh đôi bàn tay run run vẫn nắm chặt, bước chân chậm nhưng không rời,
hay những chi tiết rất đời thường như chiếc ly rượu lỡ tay đổ, lời trách yêu nhẹ nhàng,
tất cả đã vẽ nên một bức tranh tình yêu vừa mộc mạc vừa cảm động.
Đó không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là sự đồng hành, là nghĩa vợ chồng, là lời hẹn ước đi qua vô thường của kiếp người.

“Hẹn Nhau Già Đi” không chỉ để nghe, mà để cảm, để nhớ, và để thấy mình đâu đó trong hành trình yêu thương ấy.
Một ca khúc dành cho những ai đã yêu, đang yêu, và mong một ngày… được cùng người mình thương đi đến cuối cuộc đời.

Lê Tuấn



Hẹn Nhau Già Đi



Em cùng anh, ta cùng già đi nhé
Bóng thời gian phai nét tuổi xuân rồi
Không còn trẻ, thôi đừng than trách nữa
Cứ an nhiên theo số phận kiếp người.


Ta bên nhau, ta cùng già đi nhé
Chân không vững, khớp gối cũng đau rồi
Tay run nhẹ vẫn nắm tay mà bước
Đến cuối đời còn hẹn một ngày vui


Đời còn dài mà thời gian ngắn quá
Mới hôm nào ta còn tuổi đôi mươi
Cùng sông nước ta vui đùa năm tháng
Để hôm nay còn lạc giữa chơi vơi.


Em cùng anh ta cùng già đi nhé
Dẫu thời gian nhuộm bạc mái đầu rồi
Tay trong tay qua bao ngày giông gió
Đến cuối đời vẫn còn có nhau thôi.


Em cùng anh ta cùng già đi nhé
Dẫu mai đây sức tàn bước chân chậm
Xin bên nhau đi qua từng năm tháng
Để yêu thương còn mãi chẳng phai tàn.


Gậy trong tay ta chập chững bước đi
Ly rượu đầy lỡ tay đổ khi nào
Em khẽ trách: sao như thời trẻ dại?
Cầm chiếc ly mà cũng đổ thế sao…


Hoa bưởi trắng em gội đầu thơm ngát
Tóc mượt mà vương vấn cả không gian
Dáng em nhẹ như mây trôi trước gió
Ru hồn anh lạc chốn mộng thiên đàng.


Không gì mãi giữa cuộc đời biến động
Hợp rồi tan, lẽ vô thường xưa nay
Mùa xuân đến hoa lại nở trước ngõ
Chỉ cần mình còn lại phút sum vầy


Em cùng anh, ta cùng già đi nhé
Dẫu thời gian nhuộm bạc mái đầu rồi
Tay trong tay qua bao ngày giông gió
Đến cuối đời vẫn còn có nhau thôi.


Bên nhau thôi… đến cuối cuộc đời này…

Tế Luân






Xin Mời thưởng thức Tình Khúc 
Tình Yêu Vĩnh cửu
Hẹn Nhau Già Đi




Tôi Mơ Làm Họa Sĩ - Bài Thơ Phổ Nhạc

 “Tôi Mơ Làm Họa Sĩ” của Tế Luân 


Có những lúc trong đời, chúng ta ước mình có một cây bút thần, để vẽ lại những điều đẹp đẽ nhất, giữ lại những khoảnh khắc yêu thương, và xóa đi những nỗi buồn không muốn nhớ.
Nhưng rồi, khi thời gian lặng lẽ trôi qua, ta chợt hiểu… không có bức tranh nào giữ được tuổi trẻ, không có sắc màu nào giữ được một đời người.
Ca khúc sau đây được viết từ một giấc mơ rất đẹp, giấc mơ làm họa sĩ,
để vẽ nên tình yêu, ký ức, và cả nỗi mong manh của kiếp người.

Là một bài thơ giàu chất mộng mơ, nơi tâm hồn thi sĩ gửi gắm khát khao sáng tạo và tình yêu thuần khiết qua từng nét vẽ tưởng tượng. Từ bầu trời đêm lung linh trăng sao đến không gian ấm áp của tình yêu đôi lứa, mỗi hình ảnh đều nhẹ nhàng, trong trẻo như một giấc mơ đẹp không vướng ưu phiền. Khi được chuyển thể thành ca khúc mang giai điệu Bolero Rumba và chia sẻ trên YouTube, tác phẩm càng trở nên sâu lắng và giàu cảm xúc, đưa người nghe lạc vào thế giới của ký ức, yêu thương và những ước mơ bình yên. Đây không chỉ là một bài thơ, mà còn là một bức tranh âm nhạc dịu dàng, chạm đến trái tim người thưởng thức bằng sự chân thành và lãng mạn.

Bài thơ “Tôi Mơ Làm Họa Sĩ” của Tế Luân mang đậm màu sắc trữ tình và giàu tính mộng tưởng. Điểm nổi bật trước hết là hình ảnh thơ rất trong trẻo và giàu sức gợi: từ “vầng trăng sáng trong”, “muôn sao lấp lánh” đến “cánh chim bay về tổ” hay “cầu vồng rực rỡ”, tất cả tạo nên một thế giới nghệ thuật nhẹ nhàng, êm dịu như một bức tranh được vẽ bằng cảm xúc.

Người đọc dễ dàng cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm, yêu cái đẹp và luôn hướng về những điều tinh khôi của tác giả.

Nội dung bài thơ không chỉ dừng lại ở ước mơ làm họa sĩ, mà sâu xa hơn là khát vọng sáng tạo để gìn giữ yêu thương và xóa đi nỗi buồn của cuộc đời. Hình ảnh “cục gôm màu thần thánh” là một chi tiết thú vị, mang ý nghĩa biểu tượng cho ước muốn xóa bỏ đau khổ, trả lại sự bình yên nguyên sơ cho con người. Điều này làm cho bài thơ có chiều sâu cảm xúc, chứ không chỉ đơn thuần là những bức vẽ đẹp.

Bên cạnh đó, mạch cảm xúc xuyên suốt bài thơ khá liền mạch, chuyển từ thiên nhiên sang tình yêu đôi lứa rồi mở rộng ra khát vọng nhân sinh. Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, mang âm hưởng như một lời tâm tình hơn là sự phô diễn kỹ thuật.

Tổng thể, “Tôi Mơ Làm Họa Sĩ” là một bài thơ giàu cảm xúc, đẹp ở sự chân thành và trong sáng. Nó giống như một bức tranh dịu dàng về tình yêu, ước mơ và niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.


Tôi Mơ Làm Họa Sĩ



Tôi ước có cây bút thần để vẽ
Vẽ trời đêm một vầng trăng sáng trong
Vẽ muôn sao lấp lánh giữa hư không
Cánh chim bay về tổ giữa trời hồng.

Tôi vẽ tiếp khung cửa đèn còn sáng
Một căn phòng êm ấm chốn yêu thương
Vẽ chân dung em hiền như giấc mộng
Nụ cười xinh… ánh mắt mãi vấn vương

Tôi vẽ cả không gian đầy yên tĩnh
Như cõi mơ chẳng vướng chút ưu phiền
Nơi hai đứa yêu nhau hoài không dứt
Quên thời gian… quên cả nỗi muộn phiền.

Tôi ước có cục gôm màu thần thánh
Xóa nhân gian bao nét vẽ u sầu
Xóa hết những đau buồn nơi trần thế
Cho bình yên trở lại thuở ban đầu.

Tôi vẽ tiếp chiếc cầu vồng rực rỡ
Để tay em chạm tới những ước mơ
Như ngày cũ tuổi xuân còn e ấp
Đẹp trong veo… như giấc mộng tuổi thơ

Tôi vẫn vẽ những điều em mơ ước
Mở vòng tay ôm trọn đóa hoa xinh
Nhắm mắt lại trao em điều bí mật
Nụ hôn đầu thơm ngát nét nguyên trinh

Tôi chợt hiểu… cây bút nào cũng vậy
Vẽ ngàn đời… không giữ nổi thời gian
Tóc xanh đó… rồi hóa màu sương trắng
Trong tranh buồn… tôi đứng giữa hoang mang

Tôi ước có… nhưng thời gian không đợi
Giấc mơ xưa cũng lặng lẽ phai màu
Bức tranh ấy… vẫn còn đây nguyên vẹn
Mà lòng người… thì đã khác từ lâu

Nếu một ngày… ta quay về năm tháng
Xin giữ nhau… như thuở mới ban đầu
Dẫu không thể vẽ đời không đổi khác
Xin giữ nhau… trong ký ức nhiệm màu.


Tế Luân


Tranh sơn dầu. Lê Tuấn

Một số hình ảnh AI


Tôi đứng giữa bức tranh








Xin mời thưởng thức Ca Khúc 

Tôi Mơ Làm Họa Sĩ




Tháng Tư Dòng Nước Lũ Của Ký Ức

Tháng Tư Khúc Tưởng Niệm Sài Gòn 30.4.1975 Tháng Tư trở về, không ồn ào, không gọi tên, mà lặng lẽ len vào ký ức như một làn sương mỏng. Có ...