Sinh Nhật Tôi Và Tháng Ba
Sinh nhật tôi đúng vào ngày đầu tiên của tháng Ba. Khi mùa xuân vừa kịp đặt bàn tay ấm áp lên mặt đất.
Trời như dịu lại, nắng không gắt, gió không lạnh,
và những cánh hoa anh đào trắng, hồng lặng lẽ nở như một lời chúc mừng không thành tiếng.
Tháng Ba không ồn ào.
Nó đến nhẹ như hơi thở, đẹp vừa đủ để người ta dừng lại ngắm nhìn,
và sự yên tĩnh vừa đủ để người ta suy nghĩ về chính mình.
Năm nay, tôi bước sang tuổi bảy mươi chín.
Một con số không còn gợi lên sự vội vàng, mà nhắc tôi nhớ đến sự lắng đọng.
Ở tuổi này, đời người không còn được đo bằng những gì sẽ đến,
mà bằng những gì đã đi qua,
niềm vui, nỗi buồn, thành công, thất bại,
và cả những điều dang dở không bao giờ kịp gọi tên.
Tôi hiểu rằng đời người, giống như bốn mùa luân chuyển.
Có xuân để bắt đầu, có hạ để cháy hết mình, có thu để lắng đọng,
và có đông để học cách buông tay.
Nhưng thật lạ, khi đã đi gần hết vòng tròn ấy, người ta lại gặp mùa xuân một lần nữa,
mùa xuân của nội tâm.
Tháng Ba của tôi hôm nay, không còn là tháng của khát vọng lớn lao,
mà là tháng của biết ơn.
Biết ơn vì còn được nhìn thấy hoa nở, còn cảm nhận được nắng ấm trên vai,
còn nghe được tiếng lòng mình bình an hơn ngày cũ.
Sinh nhật, ở tuổi này, không còn là thêm một năm để đếm,
mà là thêm một năm để hiểu.
Hiểu rằng:
được sống trọn vẹn từng ngày đã là một ân huệ,
được yêu thương và được tha thứ, cho người khác
và cho chính mình, là món quà quý giá nhất của đời người.
Bước vào tháng Ba,
tôi mỉm cười với tuổi bảy mươi chín của mình, như nhìn một cành hoa anh đào,
không phô trương, không nuối tiếc,
chỉ lặng lẽ đẹp
theo cách rất riêng của nó.
Tôi mừng sinh nhật tôi và Tháng Ba.
Sinh Nhật Tôi Và Tháng Ba
Tháng Ba về, gió rất khẽ ngoài hiên
Hoa trắng rơi như tuyết muộn mùa đông
Cánh đào mỏng, mong manh trong nắng sớm
Chạm nhẹ đời người
rồi lặng lẽ bay đi.
Bảy mươi chín năm tuổi đời
không còn đếm bằng tháng ngày
mà bằng những mùa hoa đã nở
bằng yêu thương đã trao
và những bình yên
đã học cách giữ gìn.
Hoa táo trắng tinh
anh đào hồng khe khẽ
đứng cạnh nhau trong im lặng
như đã hiểu đời người
cuối cùng
là học cách hòa giải
giữa mất và còn
giữa đến và đi.
Có những cơn gió rất xưa
từng thổi qua chiến tranh, ly biệt
cũng có những buổi chiều rất mới
khi lòng bỗng nhẹ tênh
như cánh hoa rơi
không tiếc nuối.
Sinh nhật tháng Ba
và sinh nhật tôi
không cần nến
không cần lời chúc mừng
chỉ cần một khoảnh khắc
đứng yên
để nghe thời gian mỉm cười
trong hương hoa
mỏng như hơi thở
của đất trời.
Tế Luân
Mừng sinh Tôi và tháng Ba.















