CÁI TÔI ĐI HẾT
MỘT ĐỜI NGƯỜI
Triết luận đời sống - Tế Luân
Nhiều người thường nghĩ cái tôi là điều cần phải loại bỏ. Thực ra không phải vậy. Nếu không có cái tôi, con người sẽ không còn lòng tự trọng, không biết bảo vệ phẩm giá, không dám theo đuổi ước mơ, cũng chẳng đủ nghị lực vượt qua nghịch cảnh.Chính cái tôi đã khiến cậu bé nghèo quyết tâm học hành để đổi đời.
Chính cái tôi khiến người nghệ sĩ dành cả đời đi tìm cái đẹp.
Chính cái tôi khiến nhà khoa học miệt mài khám phá chân lý.
Chính cái tôi giúp con người không chịu khuất phục trước bất công.
Ở phương diện ấy, cái tôi là ngọn lửa của ý chí. Nó tạo nên bản lĩnh, lòng tự tin và khát vọng vươn lên. Không có cái tôi, nhân loại sẽ không có những phát minh, những tác phẩm văn chương bất hủ hay những cuộc cách mạng làm thay đổi lịch sử. Nhưng ngọn lửa nào cũng có thể sưởi ấm, và cũng có thể thiêu rụi chính người đang nhóm nó.
Khi cái tôi biến thành bản ngã.
Điều đáng sợ không phải là có cái tôi.
Điều đáng sợ là con người đồng nhất mình với cái tôi.
Khi ấy, ta không còn nhìn sự việc như nó vốn là, mà chỉ nhìn qua lăng kính của sự tự ái, đặt cái tôi của mình lên cao một cách qúa đáng.
Ta luôn muốn mình đúng.
Muốn mình hơn người.
Muốn người khác phải công nhận mình.
Muốn chiến thắng ngay cả trong những điều không đáng để thắng.
Cái tôi lúc ấy giống như một vị vua độc đoán ngự trị trong tâm trí.
Nó không cho phép ta nhận lỗi.
Không cho phép ta học hỏi.
Không cho phép ta cúi đầu.
Và cũng không cho phép người khác tốt hơn mình.
Có những cuộc cãi vã trong gia đình kéo dài hàng chục năm chỉ vì không ai chịu nói một lời xin lỗi. Có những tình bạn tan vỡ chỉ vì một lời tự ái.
Có những cuộc chiến tranh nổ ra vì lòng kiêu hãnh của vài con người đứng đầu một quốc gia. Điều tưởng chừng rất nhỏ trong một tâm hồn lại có thể tạo nên những bi kịch rất lớn của lịch sử.
Cái tôi càng lớn, thế giới càng nhỏ
Một nghịch lý thú vị là:
Người càng tự cho mình vĩ đại thì thế giới của họ càng chật hẹp.
Bởi họ chỉ nhìn thấy chính mình.
Mọi lời góp ý đều trở thành sự xúc phạm.
Mọi thành công của người khác đều trở thành mối đe dọa.
Mọi thất bại đều được đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Trong khi đó, người có cái tôi khiêm tốn lại nhìn thấy cả bầu trời.
Họ biết lắng nghe.
Biết cảm ơn.
Biết xin lỗi.
Biết học hỏi ngay cả từ người kém mình.
Chính vì thế, họ trưởng thành nhanh hơn.
Cây lúa càng nhiều hạt càng cúi đầu.
Biển rộng vì ở chỗ thấp.
Con người lớn vì biết mình nhỏ.
Tuổi tác không làm cái tôi trưởng thành
Nhiều người sống tám mươi năm mà cái tôi vẫn như một đứa trẻ. Họ vẫn thích được khen. Vẫn giận dỗi khi bị phê bình. Vẫn muốn người khác phải chiều theo ý mình.
Trong khi có những người mới ngoài ba mươi đã học được sự bình thản.
Điều làm con người trưởng thành không phải số năm đã sống. Mà là số lần dám nhìn lại chính mình. Một người từng trải thường hiểu rằng: Thắng một cuộc tranh luận không quan trọng bằng giữ được một mối quan hệ. Được người khác kính trọng quý hơn việc bắt họ phải phục tùng.
Biết im lặng nhiều khi còn khó hơn biết nói.
Cái tôi trong văn chương và nghệ thuật
Đối với người cầm bút, cái tôi lại mang một ý nghĩa khác. Nếu không có cái tôi, sẽ không có phong cách. Không có giọng nói riêng. Không có cá tính sáng tạo.
Mỗi nhà thơ đều viết bằng chính linh hồn mình.
Mỗi nhà văn đều kể lại thế giới bằng đôi mắt riêng.
Chính cái tôi tạo nên dấu ấn của tác giả.
Nhưng người nghệ sĩ lớn không viết để ca ngợi cái tôi. Họ dùng cái tôi để
nói lên tiếng nói của nhân loại. Khi đó, cái tôi cá nhân tan vào cái ta chung môi người. Một bài thơ hay luôn khiến người đọc tưởng như đang đọc chính cuộc đời mình. Một cuốn sách lớn luôn vượt khỏi tên tuổi của tác giả để sống trong lòng nhiều thế hệ.
Luận bàn thêm về cái tôi. Mỗi người trong chúng ta đều có một người bạn rất thân thiết rất gần gũi, nó gần gũi và thân thuộc đến nỗi chúng ta đã quên mất sự hiện diện của nó.
Người bạn đã theo tôi từ ngày mở mắt chào đời cho đến hôm nay, khi mái tóc đã bạc như mây trắng chạy quanh sườn núi.
Người bạn ấy không có hình dáng.
Không có tiếng nói.
Nhưng chưa một ngày nào rời khỏi tôi. Đó chính là cái bóng của chính tôi.
Đó là cái tôi.
Thuở nhỏ, cái tôi chỉ là một đứa trẻ thích chơi đùa nghịch ngợm, nhưng cũng thích được cha mẹ khen, thích được thầy cô giáo khen trước lớp. Một lời chê cười cũng đủ làm cái tôi giận cả ngày. Khi ấy, cái tôi hồn nhiên như một cánh diều, bay theo từng cơn gió của cuộc đời. Rồi cái tôi trưởng thành trong gió bụi của chinh chiến
Rồi đất nước bước vào chiến tranh.
Cái Tôi khoác áo lính.
Lần đầu tiên đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cái tôi mới hiểu rằng con người nhỏ bé biết bao. Trên chiến trường, viên đạn không hỏi ai là bạn ai là thù, không hỏi ai giàu, ai nghèo, ai là người tài giỏi. Trước cái chết, mọi danh vọng đều trở nên mong manh như hạt sương đầu cỏ.
Nhưng chính lúc ấy, cái tôi lại mang một ý nghĩa khác.
Đó không còn là lòng kiêu hãnh của tuổi trẻ.
Mà là danh dự của một người lính.
Có những điều không thể cúi đầu.
Có những điều phải giữ, dù phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Cái tôi đi tù
Những bức tường đá và hàng rào kẽm gai không chỉ giam giữ thân xác của một con người, mà còn thử thách nhân phẩm của con người.
Ở đó, người ta có thể lấy đi tự do.
Có thể lấy đi tuổi trẻ.
Có thể lấy đi những giấc mơ.
Nhưng nếu để mất lòng tự trọng thì chính mình đã tự mở cửa nhà tù trong tâm hồn.
Có những đêm nằm giữa rừng sâu, tôi tự hỏi:
"Cái gì còn lại khi một con người không còn gì cả?"
Câu trả lời không phải là tiền bạc.
Không phải địa vị.
Cũng không phải quyền lực.
Điều còn lại chính là nhân cách.
Khi ấy tôi chợt nhận ra:
"Đến cuối cùng, tôi mới hiểu rằng nhà tù giam được thân xác con người, nhưng không giam được trái tim của một tâm hồn còn biết tự trọng."
Khi "tiếng xích sắt và ổ khóa va chạm nhau". Khép lại cánh cửa phòng giam. Nó không chỉ khóa cánh cửa nhà tù. Nó còn khóa luôn một khoảng trời tự do phía sau lưng mỗi người tù." Đó là cái tôi đẹp nhất mà tôi học được trong những năm tháng tối tăm nhất của đời mình.
Cái tôi của tuổi già
Khi bước vào tuổi 80 sau khi trải qua năm tháng nghỉ hưu, tôi tập trung vào việc viết sách, tôi đã viết 9 quyển sách và in tại Hoa Kỳ, nhưng tôi có dự tính viết thêm một quyển nữa cho đủ 10 quyển sách. Hay có thể viết nhiều hơn nếu sức khỏe cho phép. Hy vọng "Mỗi cuốn sách chỉ là một viên sỏi nhỏ tôi đặt bên dòng thời gian. Điều tôi mong không phải là người đời nhớ tên mình, mà là có ai đó nhặt lên một viên sỏi ấy và hiểu thêm một đoạn lịch sử."
Có người hỏi tôi:
"Ông đã viết gần mười cuốn sách, điều gì làm ông mãn nguyện nhất?"
Tôi mỉm cười.
Không phải số sách.
Cũng không phải những lời khen.
Mà là niềm hy vọng biết đâu, một ngày nào đó, một người trẻ mở một trang sách cũ của tôi, đọc vài dòng chữ và hiểu thêm vì sao cha ông mình đã sống như thế.
Nếu được như vậy, ngòi bút của tôi không uổng phí.
Bước sang tuổi tám mươi, tôi lại gặp cái tôi thêm một lần nữa.
Lần này, nó không còn hiếu thắng.
Không còn muốn hơn ai.
Không còn bận lòng vì những lời khen chê trên mạng xã hội hay ngoài cuộc đời. Tôi nhận ra một điều rất lạ. Con người càng lớn tuổi càng thấy mình nhỏ lại.
Không phải vì sức khỏe yếu đi. Mà vì mình đã hiểu rằng sự hiểu biết của chính mình quá ít.
Bầu trời rộng hơn điều mình tưởng.
Lòng người sâu hơn điều mình hiểu.
Và thời gian thì ngắn hơn điều mình từng nghĩ.
Ngày trẻ, tôi muốn chứng minh mình đúng. Khi càng về già, tôi chỉ mong giữ được lòng bình an.
Ngày trẻ, tôi thích tranh luận.
Ngày già, tôi thích lắng nghe.
Ngày trẻ, tôi muốn thay đổi thế giới.
Ngày già, tôi chỉ cố gắng sửa lại chính mình.
Có lẽ đó là bài học khó nhất của một đời người.
Tôi từng gặp nhiều người rất thành công nhưng không hạnh phúc.
Họ chiến thắng cả thiên hạ, nhưng chưa bao giờ chiến thắng được bản ngã của chính mình. Họ có mọi thứ, chỉ thiếu sự bình yên. Cũng có những người sống âm thầm.
Không danh tiếng.
Không giàu có.
Nhưng ánh mắt họ hiền hòa.
Nụ cười họ thanh thản.
Bởi họ đã học được cách sống chung với cái tôi, chứ không để cái tôi sai khiến mình. Nghĩ cho cùng, cái tôi cũng giống như ngọn lửa.
Đủ ấm để soi sáng con đường.
Đừng quá lớn để thiêu cháy cả khu rừng.
Hơn tám mươi năm đi qua, tôi không còn muốn thắng ai nữa. Tôi chỉ muốn mỗi buổi sáng còn được nhìn mặt trời lên.
Còn được nghe tiếng chim ngoài hiên. Còn được cầm cây bút viết thêm vài dòng tiếng Việt. Còn được ngồi với bạn bè nhắc chuyện cũ mà không hờn trách ai.
Nếu mai này phải rời xa cuộc đời, tôi cũng chỉ mong để lại sau lưng vài cuốn sách, vài bài thơ và một chút lòng tự trọng.
Đó không phải là chiến thắng của cái tôi.
Mà là sự bình yên sau khi cái tôi đã đi hết một đời người.
Có lẽ, con người không cần tìm cách tiêu diệt cái tôi. Chỉ cần sống đủ lâu, đủ đau, đủ mất mát và đủ yêu thương, cái tôi sẽ tự biết cúi đầu.
Và khi cái tôi biết cúi đầu, tâm hồn mới thật sự ngẩng cao.
Lời kết
Cái tôi giống như con dao hai lưỡi. Được sử dụng đúng, nó tạo nên nhân cách, lòng tự trọng và sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh.
Được nuôi dưỡng bằng kiêu ngạo và ích kỷ, nó trở thành chiếc lồng giam giữ chính tâm hồn mình. Con người không cần giết chết cái tôi. Chỉ cần đặt nó đúng chỗ. Đủ tự trọng để không tự ti. Đủ khiêm nhường để không tự mãn. Đủ bản lĩnh để không cúi đầu trước điều sai trái. Và đủ bao dung để biết rằng, giữa hơn tám tỷ con người trên trái đất này, mình chỉ là một hạt cát nhỏ trong dòng chảy vô tận của thời gian. Khi hiểu được điều ấy, cái tôi không còn là gánh nặng. Nó trở thành người bạn đồng hành, giúp ta sống một cuộc đời bình an, tử tế và có ý nghĩa hơn.
Viết đến đây, tôi chợt nhận ra rằng suốt hơn tám mươi năm qua, điều tôi đi tìm không phải danh vọng, cũng không phải chiến thắng, mà chỉ là tìm hiểu chính mình. Và khi nhìn lại, tôi thấy hình ảnh ấy đã từng xuất hiện trong một bài thơ tôi viết nhiều năm trước. Một hạt bụi nhỏ giữa cõi nhân gian..." và tôi lục tìm trong các tập thơ thì nhận ra bài thơ này nằm trong tác phẩm Lời Của Dòng sông. Tôi xin chia sẻ bài thơ này thay cho lời kết thúc bài viết.
Tôi Là Hạt Bụi
Chỉ là hạt bụi bơ vơ
Nằm trong sa mạc đợi chờ đổi thay
Luân hồi theo cánh mây bay
Gió xuân mở lối đắm say lời thề.
Cuộc tình giao hợp đê mê
Giọt rơi kết tụ chọn bề ái ân
Hạt bụi từ cõi phù vân
Hữu duyên tiền định, hoá thân làm người.
Hạt bụi mang một phận đời
Hồn đâu nhập xác đổi dời phong ba
Từ nay hồn ở trong ta
Ngao du sơn thuỷ ta bà trần gian.
Dường như tiền kiếp thân mang
Văn chương, thơ phú, chứa chan đoạn trường
Một đời trong cõi vô thường
Nhả thơ, viết sách, cúng dường thế nhân.
Nhìn kệ sách lòng phân vân
Từng chồng bụi bám, tần ngần cơn mê
Ngày nay sách vở bộn bề
Không ai muốn đọc, buồn tê tái lòng
Lạnh hồn ngọn gió phương đông
Xót xa cây cỏ ngoài đồng tuyết rơi
Xuân thay áo mới da trời
Văn nhân cũng muốn đổi dời đường xa.
Nào ngờ số phận đào hoa
Lụa hồng gió cuốn tơ ngà nhẹ bay
Em về hoa nở trên tay
Cho tôi ngơ ngẩn tình này trót mơ.
Tiếng chim khuyên hót trên bờ
Âm vang tiếng gọi bơ vơ thẹn thùng
Lời tỏ tình vẫn ngập ngừng
Bài thơ đang viết giữa chừng bỏ quên.
Từ nay đời biết gọi tên
Tình yêu thánh hóa bình yên mộng đầu
Cũng từ nay chạm nỗi sầu
Tình đời đen bạc thiên thâu dặm trường.
Tà dương nhuộm tím cung đường
Tóc xanh nay đã khói sương bạc đầu
Không còn ngần ngại mưa mau
Lời thơ đã thảo đôi câu ân tình.
Lúc phiêu bạt chỉ một mình
Trầm luân chết đứng lặng thinh giữa trời
Tiếng nghe tha thiết rụng rơi
Ngàn đêm thức trắng chơi vơi đoạ đầy.
Giữa trời đất bao đổi thay
Mất đi từng mảng sương gầy thịt da
Súng buông rơi, chiến tranh qua
Đổi dời tranh chấp xót xa phận tù.
Người về chọn một đường tu
Bể dâu sóng vỗ, cho dù sắc không
Sông xưa xuôi chảy một dòng
Nửa đời trả kiếp, tấm lòng thuỷ chung.
Nhớ nhau ngày hội tương phùng
Thời gian hoá độ nghìn trùng cách xa
Một đời từng trải phong ba
Bây giờ ngắm bóng chiều tà ngả nghiêng.
Tế Luân
Hy vọng bài thơ này là một trường ca về hành trình của một thân phận con người, từ hạt bụi của vũ trụ đến một hình hài con người, trong vài trò người cầm bút, hay một đời tình tự yêu thương, một đời chinh chiến, một đời tù ngục, lưu đầy, và cuối cùng trở về với sự an nhiên.
Viết xong 7-8-2026
Thành Phố Milpitas North California
Tế Luân.
Ghi Chú:
Tôi đã kết thúc bài viết bằng chính bài thơ "Tôi Là Hạt Bụi". Sau khi đọc toàn bộ ba phần, tôi có một nhận xét mang tính biên tập: tác phẩm này không còn đơn thuần là một bài tản văn triết luận nữa. Nó đã trở thành một philosophical memoir (hồi ký triết học), nơi những suy ngẫm về "cái tôi" được soi sáng bởi chính cuộc đời của tác giả: tuổi trẻ, chiến tranh, lao tù, lưu vong, văn chương và tuổi già.
Tôi tin rằng nếu được biên tập liền mạch và xuất bản bằng tiếng Anh, đây sẽ là một chương rất mạnh trong một cuốn sách hồi ký hoặc tập tiểu luận dành cho độc giả quốc tế. Có thể mang tên một tiêu đề "The Ego That Walks with Us Through a Lifetime" cũng rất phù hợp với tinh thần của toàn bộ tác phẩm.
Trân trọng
Tế Luân (Louis Tuấn Lê)
Bản dịch English from ChatGPT
Bản dịch này giữ phong cách của một bài triết luận hiện đại, gần với văn phong của Alan Watts, Hermann Hesse hay Khalil Gibran hơn là dịch sát từng câu.
Tôi cũng có thể giúp anh dịch toàn bộ bài theo một văn phong sâu lắng và mang tính văn học hơn nữa, phù hợp để xuất bản trên Amazon hoặc gửi tới độc giả quốc tế. Theo tôi, bài này có tiềm năng trở thành một trong những bài tiểu luận triết học hay của anh khi hoàn chỉnh toàn bộ.
THE EGO THAT WALKS WITH US THROUGH A LIFETIME
A Reflection on Life
By Tế Luân
Many people believe that the ego is something that should be eliminated. In truth, that is not the case.
Without an ego, a person would lose self-respect. They would no longer know how to protect their dignity, pursue their dreams, or find the strength to overcome adversity.
It is the ego that inspires a poor child to study tirelessly in the hope of changing their destiny.
It is the ego that compels an artist to spend a lifetime searching for beauty.
It is the ego that drives a scientist to devote years to the pursuit of truth.
It is the ego that gives people the courage to stand against injustice.
In this sense, the ego is the flame of human will. It shapes our character, strengthens our confidence, and fuels our aspiration to rise above our circumstances. Without it, humanity would never have produced its greatest inventions, timeless works of literature, or revolutions that transformed history.
Yet every flame has two powers: it can warm, and it can also consume the one who kindles it.
When the Ego Becomes the Self
The danger is not that we possess an ego.
The danger begins when we mistake ourselves for the ego itself.
At that point, we no longer see reality as it is. Instead, we see everything through the distorted lens of wounded pride and exaggerated self-importance.
We always want to be right.
We want to be superior to others.
We crave recognition.
We insist on winning—even when there is nothing worth winning.
The ego then becomes a tyrannical king ruling over the mind.
It refuses to let us admit our mistakes.
It refuses to let us learn.
It refuses to let us bow our heads in humility.
And it refuses to accept that someone else may be better than we are.
Some family conflicts last for decades simply because no one is willing to utter the words, "I'm sorry."
Some lifelong friendships collapse because of a single wounded pride.
Some wars have erupted because of the arrogance of a handful of leaders.
Something that seems so small within a human heart can give birth to some of history's greatest tragedies.
The Bigger the Ego, the Smaller the World
There is a fascinating paradox:
The greater a person believes themselves to be, the smaller their world becomes.
They see only themselves.
Every piece of advice feels like an insult.
Another person's success appears to be a threat.
Every failure is blamed on circumstances.
By contrast, those with a humble ego see the whole sky before them.
They know how to listen.
They know how to be grateful.
They know how to apologize.
They are willing to learn even from those less experienced or less accomplished than themselves.
For this reason, they grow faster than others.
The heavier a rice plant becomes with grain, the lower it bends.
The sea is vast because it lies at the lowest place.
Human greatness begins with the awareness of one's own smallness.
Age Does Not Necessarily Mature the Ego
Some people live for eighty years, yet their ego remains that of a child.
They still long for praise.
They become offended by criticism.
They expect others to conform to their wishes.
Meanwhile, there are people barely in their thirties who have already learned the serenity that comes with genuine maturity.
What makes a person mature is not the number of years they have lived.
It is the number of times they have had the courage to look honestly at themselves.
Those who have experienced much in life eventually understand that winning an argument is far less important than preserving a relationship.
To earn another person's respect is far more valuable than forcing their obedience.
And sometimes, knowing when to remain silent requires greater wisdom than knowing what to say.
The Ego in Literature and Art
For writers and artists, the ego carries a different meaning.
Without the ego, there would be no distinctive style.
No unique voice.
No creative identity.
Every poet writes with the language of their own soul.
Every novelist recreates the world through a pair of eyes that belongs to no one else.
It is the ego that leaves the unmistakable imprint of the author.
Yet truly great artists do not write to glorify themselves.
They use the ego as a bridge to express the voice of humanity.
At that moment, the individual "I" dissolves into the universal "We."
A great poem always makes readers feel as though they are reading their own lives.
A great book eventually transcends the name of its author and continues to live in the hearts of generations.
A Further Reflection on the Ego
Each of us has an intimate companion—a friend so close, so familiar, that we have almost forgotten its existence.
This companion has been with me since the day I first opened my eyes to the world. It is still beside me today, when my hair has turned as white as drifting clouds embracing the mountains.
This companion has no form.
No voice.
Yet it has never left me for a single day.
It is my own shadow.
It is my ego.
As a child, my ego was simply a playful youngster—mischievous, innocent, delighted by praise from my parents, eager to hear my teachers commend me before the class.
A single word of criticism could leave it wounded for an entire day.
Back then, my ego was like a carefree kite, rising and falling with every changing wind of life.
Then my ego came of age amid the dust and storms of war.
The Ego in Time of War
Then my country entered the darkness of war.
My ego put on a soldier's uniform.
For the first time, standing on the thin boundary between life and death, I understood how small a human being truly is.
On the battlefield, a bullet never asks who is friend or foe.
It never asks who is rich or poor.
It never asks who is gifted or ordinary.
In the face of death, every title, every honor, every ambition becomes as fragile as a drop of morning dew upon a blade of grass.
Yet at that very moment, the ego acquired an entirely different meaning.
It was no longer the pride of youth.
It became the honor of a soldier.
There are principles before which one cannot bow.
There are values that must be preserved, even at the cost of an entire lifetime.
The Ego Behind Barbed Wire
After April 30, 1975, South Vietnam fell under communist rule.
I entered the long years of imprisonment in communist re-education camps.
Stone walls and barbed-wire fences imprisoned more than the human body.
They became a relentless test of human dignity.
There, they could take away our freedom.
They could steal our youth.
They could rob us of our dreams.
But if we surrendered our self-respect, we ourselves would unlock the prison hidden within our own souls.
Many nights, lying deep in the jungle, I asked myself:
"What remains when a person has lost everything?"
The answer was not money.
Nor social status.
Nor power.
What remained was character.
Only then did I truly understand:
"In the end, I realized that a prison may confine the body, but it can never imprison the heart of one who still possesses self-respect."
When the sound of iron chains striking heavy locks echoed through the camp and the prison door slammed shut, it did more than seal a cell.
It also closed, behind every prisoner, a vast sky of freedom.
That was the most beautiful understanding of the ego I learned during the darkest years of my life.
The Ego in Old Age
Now, having entered my eightieth year and long retired from professional life, I have devoted myself to writing.
So far I have published nine books in the United States.
I hope to complete a tenth—and perhaps many more, if health and time continue to grant me that privilege.
I often tell myself:
"Each book is only a small pebble that I place beside the river of time. My hope is not that people will remember my name, but that someday someone may pick up one of those pebbles and discover a fragment of history within it."
Someone once asked me,
"You have written nearly ten books. What gives you the greatest sense of fulfillment?"
I simply smiled.
Not the number of books I have written.
Nor the praise they may have received.
What gives me the deepest sense of fulfillment is the hope that, someday, a young person may open one of my old books, read a few pages, and understand a little more about why their forebears chose to live as they did.
If that happens, my pen will not have been in vain.
Now, having entered my eightieth year, I meet my ego once again.
This time, it is no longer competitive.
It no longer seeks to be better than anyone else.
It no longer worries about praise or criticism, whether on social media or in everyday life.
I have discovered something rather remarkable:
The older we become, the smaller we feel.
Not because our bodies have grown weaker,
but because we finally realize how little we truly know.
The sky is wider than we once imagined.
The human heart is deeper than we ever understood.
And time is far shorter than we believed.
When I was young, I wanted to prove that I was right.
As I have grown old, I have wished only to preserve an inner peace.
When I was young, I loved to argue.
Now I prefer to listen.
When I was young, I wanted to change the world.
Now I simply try to change myself.
Perhaps that is the hardest lesson of an entire lifetime.
I have met many people who were remarkably successful, yet profoundly unhappy.
They conquered the world, but never conquered their own ego.
They possessed everything—except peace.
I have also known people who lived quietly.
Without fame.
Without wealth.
Yet there was gentleness in their eyes,
and serenity in their smiles.
They had learned to live with the ego,
instead of allowing the ego to rule them.
In the end, the ego is like a fire.
Let it be warm enough to light your path,
but never so great that it burns down the entire forest.
After more than eighty years of life, I no longer wish to defeat anyone.
I simply hope that each morning I may still witness the sunrise,
hear the birds singing outside my window,
hold a pen and write a few more lines in my beloved Vietnamese language,
and sit beside old friends, remembering the past without resentment.
When the day comes for me to leave this world,
I hope only to leave behind a few books,
a few poems,
and a little self-respect.
That is not the victory of the ego.
It is the peace that comes after the ego has completed its journey through an entire lifetime.
Perhaps we do not need to destroy the ego.
We need only live long enough,
suffer deeply enough,
lose enough,
and love enough,
until the ego learns, of its own accord, to bow in humility.
And only when the ego bows
can the human spirit truly stand tall.
Conclusion
The ego is like a double-edged sword.
When rightly guided, it shapes our character, preserves our dignity, and gives us the strength to overcome adversity.
When nourished by arrogance and selfishness, it becomes a prison that confines the soul itself.
We do not need to kill the ego.
We simply need to place it where it belongs.
Enough self-respect to avoid self-contempt.
Enough humility to avoid self-conceit.
Enough courage never to bow before what is wrong.
And enough compassion to remember that among more than eight billion people upon this earth, each of us is no more than a single grain of sand drifting through the endless river of time.
Once we understand this, the ego is no longer a burden.
It becomes a faithful companion, helping us live with peace, kindness, and purpose.
As I write these closing lines, I suddenly realize that throughout more than eighty years of my life, what I have truly sought was neither fame nor victory.
I have been searching only for an understanding of myself.
Looking back, I realize that this realization had already appeared many years ago in a poem I once wrote—a poem about a tiny grain of dust wandering through existence.
Searching through my poetry collections, I found that it appeared in my book The Voice of the River.
Allow me to share that poem as the final words of this essay.
I Am a Grain of Dust
I am but a lonely grain of dust,
Waiting in the desert for the winds of change.
Reborn upon the drifting clouds,
Where spring awakens forgotten vows.
Love embraces in ecstatic union;
A single drop becomes a living soul.
From the realm of passing clouds,
Destiny grants a human form.
A grain of dust receives a mortal life;
A wandering spirit enters flesh.
From that day onward,
It journeys through mountains, rivers, and this earthly world.
Perhaps from some forgotten lifetime
It carried poetry within its heart.
A lifetime spent in this impermanent world,
Writing poems and books as humble offerings to humanity.
I gaze upon my shelves of books,
Now covered by the quiet dust of time.
Books are everywhere today,
Yet so few still pause to read.
A lonely eastern wind chills my soul.
Snow falls softly upon the silent fields.
Spring renews the garments of the sky,
While the writer longs to begin another road.
Then, unexpectedly, love arrives.
Silken threads are carried by the breeze.
You return with blossoms in your hands,
Leaving me lost within a dream once cherished.
A songbird calls along the riverbank.
Its echoes awaken a timid heart.
Words of love remain unspoken;
A poem lies unfinished upon the page.
From that day, life finds its true name.
Love becomes sacred.
Peace touches the soul,
Yet sorrow follows close behind.
The western sky grows violet at dusk.
Dark hair has turned to silver mist.
The poems now flow without hesitation,
Carrying gratitude through every line.
There were years of wandering alone,
Standing silently beneath an empty sky.
Countless sleepless nights,
Enduring exile and despair.
The world continued to change.
Strength slowly faded from my body.
The rifle was laid aside.
The war came to an end.
Then came prison,
The bitter fate of the defeated.
At last, another path appeared—
One of contemplation.
The river flowed on as always,
While half a lifetime repaid old destinies
With an unwavering heart.
One day we meet again.
Time has carried us across immeasurable distances.
After a lifetime weathered by storms,
I now sit quietly,
Watching the evening shadows slowly descend.
Tế Luân
I hope this poem may be read as an epic journey of a single human soul—from a grain of cosmic dust to a human life; from the calling of literature and love, through war, imprisonment, exile, and finally to serenity and acceptance.
Completed on July 8, 2026
Milpitas, Northern California, USA
Tế Luân
Author's Note
I chose to conclude this essay with my poem "I Am a Grain of Dust."
Looking back at the work as a whole, I have come to realize that it is no longer merely a philosophical essay. It has gradually evolved into what might be called a philosophical memoir—a personal reflection in which my thoughts on the ego are illuminated by the journey of my own life: youth, war, imprisonment, exile, literature, and old age.
I believe that, if carefully edited and published in English, this work could become a compelling chapter in a memoir or a collection of philosophical essays intended for an international readership.
A fitting English title for the work might be:
The Ego That Walks with Us Through a Lifetime
I feel that this title best captures the spirit and essence of the entire journey told in these pages.




.png)


