Tình Khúc Slow ballads - Rumba. Một tình yêu Vĩnh Cửu.
mà đã đi qua những tháng năm dâu bể để chạm đến sự bình yên của cuối đời.
Không ồn ào, không hứa hẹn lớn lao, ca khúc chọn cho mình một cách nói rất giản dị:
chỉ mong được nắm tay nhau, cùng đi đến hết con đường.
Từng câu hát như một lời thủ thỉ giữa hai người đã từng trẻ, từng yêu, từng vui đùa giữa cuộc đời rộng lớn, để rồi khi ngoảnh lại, thời gian đã nhuộm bạc mái đầu.
Hình ảnh đôi bàn tay run run vẫn nắm chặt, bước chân chậm nhưng không rời,
hay những chi tiết rất đời thường như chiếc ly rượu lỡ tay đổ, lời trách yêu nhẹ nhàng,
tất cả đã vẽ nên một bức tranh tình yêu vừa mộc mạc vừa cảm động.
Đó không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là sự đồng hành, là nghĩa vợ chồng, là lời hẹn ước đi qua vô thường của kiếp người.
“Hẹn Nhau Già Đi” không chỉ để nghe, mà để cảm, để nhớ, và để thấy mình đâu đó trong hành trình yêu thương ấy.
Một ca khúc dành cho những ai đã yêu, đang yêu, và mong một ngày… được cùng người mình thương đi đến cuối cuộc đời.
Hẹn Nhau Già Đi
Em cùng anh, ta cùng già đi nhé
Bóng thời gian phai nét tuổi xuân rồi
Không còn trẻ, thôi đừng than trách nữa
Cứ an nhiên theo số phận kiếp người.
Ta bên nhau, ta cùng già đi nhé
Chân không vững, khớp gối cũng đau rồi
Tay run nhẹ vẫn nắm tay mà bước
Đến cuối đời còn hẹn một ngày vui
Đời còn dài mà thời gian ngắn quá
Mới hôm nào ta còn tuổi đôi mươi
Cùng sông nước ta vui đùa năm tháng
Để hôm nay còn lạc giữa chơi vơi.
Em cùng anh ta cùng già đi nhé
Dẫu thời gian nhuộm bạc mái đầu rồi
Tay trong tay qua bao ngày giông gió
Đến cuối đời vẫn còn có nhau thôi.
Em cùng anh ta cùng già đi nhé
Dẫu mai đây sức tàn bước chân chậm
Xin bên nhau đi qua từng năm tháng
Để yêu thương còn mãi chẳng phai tàn.
Gậy trong tay ta chập chững bước đi
Ly rượu đầy lỡ tay đổ khi nào
Em khẽ trách: sao như thời trẻ dại?
Cầm chiếc ly mà cũng đổ thế sao…
Hoa bưởi trắng em gội đầu thơm ngát
Tóc mượt mà vương vấn cả không gian
Dáng em nhẹ như mây trôi trước gió
Ru hồn anh lạc chốn mộng thiên đàng.
Không gì mãi giữa cuộc đời biến động
Hợp rồi tan, lẽ vô thường xưa nay
Mùa xuân đến hoa lại nở trước ngõ
Chỉ cần mình còn lại phút sum vầy
Em cùng anh, ta cùng già đi nhé
Dẫu thời gian nhuộm bạc mái đầu rồi
Tay trong tay qua bao ngày giông gió
Đến cuối đời vẫn còn có nhau thôi.
Bên nhau thôi… đến cuối cuộc đời này…
Tế Luân












.jpg)
.jpg)


















Kết luận