Mỗi ngày một bài thơ. Hôm nay tôi chia sẻ một bài thơ mang theo một chút triết lý, một chút tư tưởng Thiền.
Để chúng ta cùng suy tư, ngôn ngữ trong thơ rất trừu tượng, đôi khi chỉ một chữ nhưng mang nhiều nghĩa.
Tâm hồn thi nhân cũng thế, rất dễ rung động, chỉ cần một chiếc lá rơi, một giọt sương, một cánh lá mong manh của hoa,
hay một ngọn cỏ vừa đâm trồi, rất mong manh dễ vỡ, nhưng ẩn chứa mộ điều gì đó thật vĩ đại, có thể đánh thức tâm hồn thi nhân.
Tế Luân
Khoảng Lặng Trước Bình Minh
Thế là chúng ta đã lầm tưởng
Khi thời gian vụt khỏi tầm tay
Chạy lung tung vượt ra ngoài kiểm soát
Nó không còn nằm trong đồng hồ
Mà nằm trong suy nghĩ của tâm can.
Lời nói chạy ra ngoài suy nghĩ
Lưỡi uốn cong sự thật
Thốt lên lời gian dối
Hai bàn tay cố níu kéo lại
Một nhịp cân bằng mong manh
Ngọt ngào
Thầm kín
Dựa vào thời gian
Rồi dừng lại
Như thật.
Tâm hồn
Nương theo hình hài
Học cách thương nhau
Rồi im lặng
Hô hấp theo nhịp thở
Vài nhịp điệu
Lúc chậm rãi
Lúc dồn dập
Đôi khi lạc nhịp
Rời vào trong khoảng lặng.
Thoát ra từ dòng đời
Trôi theo dòng sông
Thêu dệt thành
Những câu chuyện bên dòng sông
Thơ mộng.
Nhạc điệu chơi rất chậm
Rải rác rơi từng nốt
Trong một tình khúc
Đêm trăng
Cho đến tận cùng
Hơi thở tự điều chỉnh
Cho phù hợp cơ thể
Đợi đến khi trời sáng
Trọn một tình khúc
Đã thành bài hát.
Cả hai chúng ta hiểu nhau
Điều gì xẩy ra trước khi giông bão
Điều gì bên nhau
Trước khi bình minh.
Tế Luân.
Niềm Vui Mùa Xuân Trong Tâm Thiền
Mùa xuân không chỉ đến bằng những cơn gió nhẹ hay những cánh hoa mai, hoa đào rung rinh trước hiên nhà. Mùa xuân còn đến trong tâm hồn người biết dừng lại, biết lắng nghe nhịp thở của đất trời. Khi những vụ mùa đã qua, khi những lo toan của một năm dần lắng xuống, con người mới có thể ngồi yên bên một tách trà ấm, thảnh thơi nhìn cành hoa trước gió và cảm nhận niềm vui rất nhẹ của đời sống.
Niềm vui ấy không phải là thứ gì lớn lao hay xa vời. Nó nằm ngay trong khoảnh khắc hiện tiền: một buổi chiều xuân lặng gió, một cánh chim bay qua vòm trời, hay một nụ hoa vừa hé nở. Người có tâm Thiền nhìn những điều rất nhỏ ấy mà thấy cả một bầu trời an lạc. Bởi vì khi tâm đã lặng, cảnh vật bên ngoài cũng trở nên hiền hòa và sáng trong.
Có khi chỉ cần nhìn một con chim chuyền cành, lòng người đã chợt nhẹ như gió. Mọi bận rộn, mọi trần duyên như lùi xa phía sau. Niềm vui bỗng trở thành một trạng thái bình an giản dị:
Niềm vui là an nhiên
Niềm vui trong tự tại
Quên đi những ưu phiền
Nguồn sống là nhân duyên.
Trong những ngày tĩnh lặng ấy, thỉnh thoảng tôi ngồi ngắm mây trôi trên đỉnh núi, để cho hương vị Thiền thấm dần vào từng hơi thở. Không gian đầy chất thơ, đến nỗi chỉ cần lặng yên một chút thôi, câu chữ đã tự nhiên nảy nở trong lòng. Những buổi sớm tinh khôi, khi mặt trời còn chưa kịp rải những tia nắng đầu tiên, tôi thường bước lên con dốc đá, hít một hơi thở thật sâu. Trong khoảnh khắc đó, đất trời như mở rộng, và ý thơ lặng lẽ tràn về:
Nắng lên soi sáng sương mù
Em về vạt áo, vàng soi bóng ngày
Ngọt ngào hương nụ hồng say
Đêm hoa trinh nữ mộng dài mơ xa.
Thiên nhiên khi được nhìn bằng một tâm hồn an tịnh thì dường như mỗi cảnh vật đều mang một ý vị Thiền. Ánh nắng, làn sương, cánh hoa hay tiếng chim, tất cả đều trở thành một bài thơ không lời của vũ trụ.
Không chỉ mùa xuân mới có vẻ đẹp ấy. Có những đêm đông lạnh, tôi cùng vài người bạn nhóm một bếp lửa nhỏ, pha ấm trà nóng. Bên ngoài hiên, mưa phùn rơi rất nhẹ, những đóa trà my lặng lẽ nở trong bóng tối.
Không gian tĩnh lặng đến mức chỉ cần nhìn ngọn lửa bập bùng cũng thấy ấm cả tâm hồn. Trong khoảnh khắc ấy, bài thơ chợt đến như một ánh lửa nhỏ trong đêm:
Lặng lẽ hương đêm mưa nhẹ rơi
Lửa hồng bếp ấm lòng chơi vơi
Ấm hồn thi sĩ còn đương mộng
Tuệ giác thiền môn sáng ý người.
Đó là những giây phút mà niềm vui không cần lời giải thích. Nó chỉ là sự hiện diện của bình an, của tình huynh đệ, của hơi ấm giữa mùa đông lạnh giá.
Có lẽ vì thế mà tôi luôn biết ơn những ngày tháng "ẩn cư" giản dị ấy. Nhờ có những ngày sống chậm giữa thiên nhiên, con người mới hiểu rằng mùa xuân thật sự không chỉ nằm ở ngoài trời, mà còn nở trong chính tâm mình.
Khi tâm an, thì dù là xuân, hạ, thu hay đông, mỗi ngày trôi qua đều có thể trở thành một mùa xuân tĩnh lặng và sáng trong.
Tế Luân

.jpg)
.jpg)




.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)













