Tình Yêu Và Quyền Sở Hữu
Biên Khảo Lê Tuấn
Tôi thường tự đặt câu hỏi? và đi tìm câu trả lời, những đề tài mang tính Triết Học và Đời Sống.
Hôm nay tôi suy nghĩ về Tình Yêu, rồi so sánh giữa tình yêu và sự lãng mạn của các Văn Thi Sĩ.
Người ta thường nói
"Tình yêu là sự tự do."
"Tình yêu là tôn trọng."
"Tình yêu là không ràng buộc."
Những câu nói ấy đẹp đẽ và đầy tính lý tưởng. Nhưng nếu nhìn thẳng vào thực tế đời sống, chúng ta sẽ thấy một sự thật khác:
Hầu như không ai muốn chia sẻ người mình yêu.
Người ta có thể chia sẻ tiền bạc, tài sản, tri thức, thậm chí quyền lực. Nhưng rất ít người sẵn sàng chia sẻ trái tim của người mình yêu với một người khác.
Đó là nghịch lý của tình yêu.
Con người luôn ca ngợi tự do, nhưng khi yêu lại muốn độc quyền.
Luôn muốn nghe câu nói:
"Anh là người duy nhất."
"Em chỉ thuộc về anh."
"Không ai có thể thay thế em."
Trong những lời nói ấy, tình yêu và quyền sở hữu đã hòa lẫn vào nhau đến mức khó phân biệt.
Trước khi bắt đầu cho bài biên khảo với chủ đề “Tình Yêu Và Quyền Sở Hữu”.
Đây là một đề tài rất thú vị, vì nó chạm đến một nghịch lý muôn thuở của con người: ai cũng ca ngợi tình yêu là tự do, nhưng khi yêu lại muốn sở hữu. Nếu viết theo quan điểm nhân sinh và triết học đời sống thực dụng, không che đậy những bản năng thật của con người, thì vấn đề không đơn giản là "tình yêu đối lập với sở hữu", mà là cuộc giằng co giữa tự do và bản năng chiếm hữu.
Tình yêu mang lại sự tự do và tôn trọng. Trái lại, quyền sở hữu mang lại sự kiểm soát và giam cầm. Tình yêu đích thực giúp hai người cùng phát triển. Sự sở hữu biến người yêu thành một món đồ. Nhưng trên thực tế, không ai muốn chia sẻ người mình yêu, ai cũng muốn sở hữu người mình yêu, luôn luôn nằm trong vòng tay và sự kiểm soát của mình.
Tuy nhiên, nếu muốn đào sâu hơn về phương diện nhân sinh và triết học đời sống, có lẽ cần nhìn nhận rằng tình yêu và quyền sở hữu không hoàn toàn đối nghịch nhau, mà là hai lực kéo cùng tồn tại trong tâm hồn con người.
Tình yêu hướng đến sự hợp nhất, còn tự do hướng đến sự độc lập. Con người lại luôn cần cả hai.
Ta muốn được gần gũi người mình yêu, nhưng cũng muốn được là chính mình. Chính vì vậy, mọi cuộc tình đều là cuộc thương lượng không ngừng giữa tự do và gắn bó.
Tuy nhiên theo Quan điểm Phật giáo
Tình yêu gắn với chấp thủ.
Khổ đau sinh ra từ sự nắm giữ.
Khi càng muốn giữ, càng dễ mất.
Quan điểm Kitô giáo
Tình yêu là hiến dâng hơn là chiếm hữu.
Thánh Augustine từng cho rằng:
"Nơi nào có tình yêu, nơi đó có tự do."
Quan điểm hiện sinh
Jean-Paul Sartre cho rằng:
Khi yêu, con người luôn muốn được người khác tự do lựa chọn mình.
Đây là nghịch lý rất gần với chủ đề bài viết.
Nếu Nhìn Từ Góc Độ Bản Năng Sinh Tồn
Nếu nhìn từ góc độ sinh học tiến hóa, điều này không có gì khó hiểu.
Từ hàng trăm nghìn năm trước, con người khi sống trong các hang động, hình thành một trong những cộng đồng nhỏ.
Theo nhiều nhà nghiên cứu sinh học tiến hóa..." họ nhận định.
Người đàn ông muốn biết đứa con sinh ra là huyết thống của mình.
Người phụ nữ muốn giữ người đàn ông ở lại để bảo vệ và cung cấp nguồn sống cho gia đình.
Từ đó hình thành nhu cầu độc quyền trong quan hệ tình cảm.
Nói cách khác, trước khi tình yêu trở thành thơ ca, nó đã từng là một chiến lược sinh tồn.
Ngày nay, xã hội văn minh hơn, nhưng những tiến trình bản năng ấy vẫn còn nằm sâu trong tâm thức con người.
Đó là lý do tại sao ngay cả những người rất lý trí vẫn có thể ghen tuông.
Nếu nhìn từ góc độ Bản Năng Sinh Tồn. Đây là điều rất đáng suy ngẫm, vì nó chạm đến một câu hỏi lớn của nhân loại:
“tình yêu là sản phẩm của văn hóa hay là sự tiếp nối của bản năng sinh tồn?”
Trong thời đại hiện tại con người có nhiều cảm xúc, gọi là "tình yêu" thực ra có nguồn gốc rất xa xưa từ những cơ chế giúp tổ tiên chúng ta tồn tại và duy trì nòi giống.
Ở nhiều loài động vật, con đực tìm cách chiếm giữ lãnh thổ và sở hữu nhiều bạn tình để gia tăng khả năng truyền gen của mình cho thế hệ sau.
Trong khi đó, con cái thường có xu hướng lựa chọn những con đực mạnh khỏe, có khả năng bảo vệ hoặc cung cấp nguồn sống tốt hơn cho con non. Đây không phải là vấn đề đạo đức hay tình cảm, mà đơn giản là một chiến lược sinh tồn được hình thành qua hàng triệu năm tiến hóa.
Khi con người còn sống trong các bộ lạc nguyên thủy, những nhu cầu ấy cũng tồn tại dưới hình thức tinh vi hơn.
Người đàn ông muốn biết đứa trẻ mình nuôi dưỡng thực sự mang huyết thống của mình. Điều đó giúp ông ta yên tâm đầu tư công sức, thức ăn và sự bảo vệ cho thế hệ kế tiếp.
Người phụ nữ, trong bối cảnh mang thai, sinh nở và nuôi con kéo dài nhiều năm, lại cần sự hiện diện của người đàn ông để tăng cơ hội sống sót cho bản thân và con cái.
Từ đó dần hình thành những liên kết đôi lứa tương đối ổn định. Nói cách khác, trước khi tình yêu trở thành thơ ca, âm nhạc hay triết học, nó đã từng là một cơ chế giúp con người vượt qua những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên.
Tình dục và tình yêu không hoàn toàn giống nhau
Một điểm quan trọng là sinh học tiến hóa cho thấy tình dục và tình yêu có liên hệ với nhau nhưng không phải là một.
Tình dục chủ yếu phục vụ việc sinh sản.
Tình yêu lại là cơ chế giúp duy trì mối liên kết lâu dài giữa hai người.
Con người có thể:
Có tình dục mà không có tình yêu.
Có tình yêu mà không có tình dục.
Có cả hai cùng lúc.
Ví dụ thứ nhất
Một người đàn ông có thể bị hấp dẫn mạnh bởi ngoại hình của một phụ nữ xa lạ. Đó chủ yếu là phản ứng sinh học và tình dục.
Nhưng anh ta chưa chắc muốn chia sẻ cuộc đời, trách nhiệm hay tương lai với người ấy. Ngược lại, một cặp vợ chồng già đã sống với nhau năm mươi năm. Hấp dẫn thể xác có thể không còn mạnh như tuổi trẻ, nhưng họ vẫn gắn bó, lo lắng và hy sinh cho nhau. Đó là tình yêu vượt lên trên nhu cầu tình dục.
Victor Hugo và Juliette Drouet
Tác giả Những người khốn khổ quen nữ diễn viên Juliette Drouet năm 1833. Từ đó, bà từ bỏ sự nghiệp, trở thành người bạn đời âm thầm của ông trong suốt 50 năm. Dù Victor Hugo đã có vợ, nhưng mối quan hệ với Juliette sâu đậm đến mức ông gọi bà là “người vợ của tâm hồn mình”.
Juliette viết cho ông hơn 20.000 lá thư, theo ông đi khắp nơi, kể cả những năm tháng lưu vong vì bất đồng chính trị. Dù không chính danh, nhưng bà là người duy nhất Victor Hugo yêu trọn đời.
Beethoven và “người tình bất tử”
Năm 1812, nhà soạn nhạc thiên tài Ludwig van Beethoven viết một bức thư nồng nàn cho một người phụ nữ mà ông gọi là “người tình bất tử” (Unsterbliche Geliebte). Bức thư chưa bao giờ được gửi đi, và đến nay danh tính người phụ nữ ấy vẫn là điều bí ẩn.
Trong thư, ông viết: “Mãi mãi là của em. Mãi mãi là của anh. Mãi mãi là của chúng ta”. Câu nói ấy đã trở thành một trong những lời tỏ tình bất hủ nhất mọi thời đại. Dù người ấy là ai, tình cảm của Beethoven đã vượt cả lý trí và thời gian.
John Keats và Fanny Brawne
Nhà thơ người Anh John Keats gặp Fanny năm 1818. Họ yêu nhau sâu đậm, nhưng Keats khi đó nghèo, lại mắc lao phổi. Họ đính hôn trong bí mật. Trong giai đoạn bệnh nặng, Keats chủ động xa cách Fanny để không khiến cô đau lòng.
Trước khi qua đời ở Rome ở tuổi 25, Keats để lại những bức thư tình day dứt, khắc khoải. Fanny giữ chúng suốt đời và không bao giờ tái giá. Những bức thư ấy ngày nay được xem là đỉnh cao của thư tình tiếng Anh.
Thêm một ví dụ về tình yêu
Trong văn học thế giới, chuyện tình của Dante Alighieri dành cho Beatrice Portinari là một ví dụ nổi tiếng. Hai người hầu như không có đời sống lứa đôi thực sự, nhưng hình ảnh Beatrice đã trở thành nguồn cảm hứng tinh thần cho toàn bộ sự nghiệp thi ca của Dante. Đó là tình yêu lý tưởng hóa hơn là tình dục.
Ví dụ tình yêu sắp đặt vì quyền lực
Ngược lại, trong nhiều xã hội cổ đại, các cuộc hôn nhân được sắp đặt vì quyền lực, tài sản hoặc liên minh chính trị. Quan hệ tình dục và sinh con vẫn diễn ra, nhưng không nhất thiết có tình yêu.
Điều đó cho thấy hai hiện tượng này tuy liên quan nhưng không đồng nhất.
Vì sao con người ghen?
Từ góc độ tiến hóa, ghen tuông là một cơ chế bảo vệ mối quan hệ.
Đối với tổ tiên nam giới, sự không chắc chắn về huyết thống là một nguy cơ lớn. Đối với tổ tiên nữ giới, nguy cơ là người bạn đời bỏ đi và chuyển nguồn lực sang người khác. Do đó, cảm xúc ghen được hình thành như một hệ thống báo động tâm lý.
Điều thú vị là ngày nay, mặc dù xã hội đã thay đổi rất nhiều, bộ não con người vẫn mang theo những dấu vết của quá khứ tiến hóa ấy.
Một giáo sư đại học, một nhà khoa học hay một triết gia đều hiểu rằng người yêu của mình là một cá thể tự do. Nhưng khi thấy người mình yêu quá thân mật với một người khác, cảm giác khó chịu vẫn có thể xuất hiện gần như tức thời.
Lý trí thuộc về hiện tại.
Bản năng thuộc về hàng trăm nghìn năm lịch sử tiến hóa.
Nhưng con người không chỉ là bản năng. Nếu chỉ nhìn bằng sinh học, chúng ta sẽ bỏ sót phần cao đẹp nhất của tình yêu.
Loài vật có thể chiếm hữu vì bản năng.
Con người có khả năng vượt lên trên bản năng bằng đạo đức, văn hóa và ý thức.
Chính vì vậy mà trong tình yêu trưởng thành, người ta không còn xem người mình yêu là tài sản để sở hữu, mà là một nhân vị độc lập để tôn trọng.
Nhà triết học Erich Fromm từng viết rằng:
"Tình yêu không phải là chiếm hữu.
Tình yêu là sự quan tâm, trách nhiệm, tôn trọng và hiểu biết."
Có lẽ đó là sự khác biệt lớn nhất giữa tình yêu và bản năng sinh tồn:
Bản năng nói: "Em là của anh."
Tình yêu trưởng thành nói:
"Em là chính em, và anh trân trọng sự tự do ấy."
Vì thế, ghen tuông có thể là di sản của tiến hóa, nhưng khả năng vượt qua sự chiếm hữu để yêu bằng sự tôn trọng lại là thành tựu của văn minh. Đây cũng là hành trình mà nhân loại đã đi qua: từ bản năng sinh tồn đến tình yêu mang tính nhân văn và tinh thần.
Viết đến đây tôi lại ngẫu hứng viết vài câu thơ cho bài biên khảo thêm chút lãng mạn văn thơ.
Em là phút nhiệm mầu
Ngây thơ đôi mắt nâu
Tim anh đập nhịp sâu
Hương xuân như bắt đầu.
Tình đến vì rung động
Tim anh thổn thức chờ
Chờ em bờ môi ướt
Làm mát cả hồn thơ.
Ghen Tuông:
Dấu Hiệu Của Tình Yêu Hay Của Sự Chiếm Hữu?
Xã hội thường lãng mạn hóa sự ghen tuông. Nhiều bộ phim, tiểu thuyết và bài hát xem ghen tuông như bằng chứng của tình yêu.
"Anh ghen vì anh yêu em."
"Em ghen vì em sợ mất anh."
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, ghen tuông thường bắt nguồn từ nỗi sợ.
Sợ bị thay thế.
Sợ bị bỏ rơi.
Sợ mất đi một điều mình xem là của mình.
Khi nói:
"Anh không muốn em gặp người đó."
Nhiều khi điều được bảo vệ không phải tình yêu mà là quyền sở hữu.
Giống như một người sợ mất món đồ quý giá của mình.
Hôn Nhân Và Khế Ước Sở Hữu
Trong lịch sử, hôn nhân không phải lúc nào cũng được xây dựng trên tình yêu. Nó từng là một hợp đồng xã hội. Một sự liên kết về tài sản. Một phương thức duy trì huyết thống. Một cơ chế ổn định xã hội.
Ở nhiều nền văn hóa cổ đại, người vợ được xem gần như một phần tài sản của người chồng.
Cho đến tận thế kỷ XIX, tại nhiều quốc gia phương Tây, phụ nữ sau khi kết hôn gần như mất quyền sở hữu tài sản riêng.
Điều đó cho thấy tình yêu và quyền sở hữu đã từng gắn bó rất chặt chẽ.
Ngày nay luật pháp đã thay đổi, nhưng dấu vết tâm lý vẫn còn.
Nhiều người vẫn vô thức xem người yêu như một phần lãnh thổ của mình.
Mạng Xã Hội Và Chủ Nghĩa Chiếm Hữu Mới
Nếu ngày xưa người ta khóa cửa nhà thì ngày nay người ta khóa điện thoại.
Nhiều cặp đôi đòi hỏi:
Mật khẩu Facebook.
Mật khẩu điện thoại.
Vị trí GPS.
Quyền kiểm tra tin nhắn.
Tất cả đều được biện minh bằng một câu:
"Nếu yêu thật thì có gì phải giấu."
Nhưng giữa sự minh bạch và sự kiểm soát chỉ cách nhau một lằn ranh rất mỏng. Không ít người đang sống trong một mối quan hệ giống như nhà tù được trang trí bằng hoa hồng.
Triết Học Về Tự Do Và Tình Yêu
Đoạn suy niệm này đã chạm đến một trong những nghịch lý lớn nhất của đời sống con người:
Tình yêu cần tự do để tồn tại, nhưng cũng cần cam kết để bền vững.
Nếu chỉ có tự do mà không có cam kết, tình yêu dễ tan biến như một cảm xúc nhất thời.
Nếu chỉ có cam kết mà không có tự do, tình yêu dễ biến thành nghĩa vụ hoặc sự giam cầm.
Chính vì vậy, triết học về tình yêu trong suốt hai ngàn năm qua luôn dao động giữa hai cực ấy.
Nghịch Lý Của Tình Yêu
Con người có hai nhu cầu tưởng như đối nghịch:
Muốn được tự do.
Muốn được thuộc về một ai đó.
Ta muốn được là chính mình.
Nhưng đồng thời ta cũng muốn có một nơi để trở về.
Triết gia Đan Mạch Søren Kierkegaard từng cho rằng nỗi lo âu lớn nhất của con người là phải lựa chọn giữa những khả thể vô tận của tự do.
Tự do tuyệt đối nghe có vẻ hấp dẫn. Nhưng một người hoàn toàn không bị ràng buộc với ai cũng thường cảm thấy cô đơn.
Ngược lại, một người bị kiểm soát hoàn toàn có thể mất đi bản sắc riêng. Bởi thế, tình yêu luôn là nghệ thuật cân bằng giữa hai nhu cầu đó.
Tình Yêu Không Xóa Bỏ Tự Do
Nhiều người nghĩ rằng:
"Yêu nhau tức là hai người trở thành một."
Nhưng xét về mặt triết học, điều này chỉ đúng một nửa.
Hai người yêu nhau không bao giờ thực sự trở thành một.
Họ vẫn là hai ý thức riêng biệt.
Hai tâm hồn riêng biệt.
Hai cuộc đời riêng biệt.
Triết gia Pháp Khalil Gibran đã diễn đạt điều này rất đẹp trong tác phẩm The Prophet:
"Hãy đứng bên nhau, nhưng đừng quá sát nhau.
Vì các cột trụ của ngôi đền đứng riêng rẽ".
"Và cây sồi cùng cây bách không lớn lên dưới bóng của nhau".
Tình yêu không phải là sự hòa tan hoàn toàn.
Mà là sự đồng hành của hai cá thể vẫn giữ được bản sắc riêng.
Cam Kết Là Tự Do Được Tự Nguyện Giới Hạn
Đây là điểm rất thú vị. Nhiều người xem cam kết là đối lập với tự do.
Nhưng trong triết học hiện sinh, cam kết thực chất là một biểu hiện cao hơn của tự do.
Bởi vì:
Tôi có thể lựa chọn vô số con đường.
Nhưng tôi tự nguyện chọn một con đường.
Tôi có thể thuộc về nhiều khả năng.
Nhưng tôi tự nguyện trao lòng mình cho một người.
Cam kết không phải là mất tự do. Cam kết là sử dụng tự do để tạo ra ý nghĩa.
Một người chồng chung thủy không phải vì anh ta không có lựa chọn khác. Anh ta chung thủy vì đã lựa chọn.
Một người vợ thủy chung không phải vì cô ấy bị giam giữ. Mà vì cô ấy tự do quyết định ở lại. Giá trị đạo đức nằm ở chính sự tự nguyện đó.
Sự Khác Biệt Giữa Cam Kết Và Chiếm Hữu
Đây là ranh giới rất mong manh mà nhiều người nhầm lẫn.
Cam kết nói:
"Anh đã chọn em."
Chiếm hữu nói:
"Em thuộc về anh."
Cam kết tôn trọng tự do.
Chiếm hữu sợ hãi tự do.
Cam kết được xây dựng trên niềm tin.
Chiếm hữu được xây dựng trên nỗi lo mất mát.
Người yêu trưởng thành hiểu rằng:
Dù có kết hôn hay sống với nhau năm mươi năm, người kia vẫn là một con người tự do.
Họ ở lại vì muốn ở lại. Không phải vì bị ép buộc ở lại.
Chính điều đó làm cho tình yêu trở nên quý giá. Nếu không có khả năng rời đi, thì việc ở lại cũng không còn nhiều ý nghĩa.
Ghen Tuông Và Nỗi Sợ Mất Mát
Từ góc nhìn tâm lý học, ghen không phải lúc nào cũng xuất phát từ tình yêu.
Đôi khi nó xuất phát từ nỗi sợ.
Sợ bị thay thế.
Sợ bị bỏ rơi.
Sợ đánh mất điều mình xem là quan trọng.
Vì vậy, một người có thể yêu rất ít nhưng lại ghen rất nhiều.
Ngược lại, một người yêu sâu sắc đôi khi lại biết tôn trọng tự do của người mình yêu hơn.
Điều này giải thích tại sao:
Có những cuộc hôn nhân đầy kiểm soát nhưng thiếu tình yêu.
Có những cuộc hôn nhân đầy tự do nhưng vẫn rất bền vững.
Yếu tố quyết định không phải là mức độ kiểm soát. Mà là mức độ tin cậy.
Vùng Đất Ở Giữa
Có lẽ nhận định sâu sắc nhất trong đoạn văn nằm ở câu:
"Giữa tự do tuyệt đối và sở hữu tuyệt đối là vùng đất của cam kết."
Đó là nơi mà phần lớn những cuộc hôn nhân hạnh phúc đang tồn tại.
Không ai hoàn toàn tự do như người độc thân.
Cũng không ai hoàn toàn sở hữu người khác.
Hai người cùng chấp nhận những giới hạn nhất định:
Trung thực với nhau.
Tôn trọng nhau.
Chia sẻ trách nhiệm.
Giữ lời hứa.
Những giới hạn ấy không phải là nhà tù. Chúng giống như bờ sông.
Chính bờ sông tạo nên dòng chảy. Nếu không có bờ, nước sẽ tràn lan và mất hướng. Nếu bờ quá chật, dòng nước sẽ ngột ngạt.
Tình yêu bền vững có lẽ cũng như vậy.
Nó không nằm ở cực điểm của tự do tuyệt đối, cũng không nằm ở cực điểm của sự chiếm hữu tuyệt đối.
Nó tồn tại trong khoảng không gian tinh tế nơi hai con người vừa thuộc về nhau, vừa không đánh mất chính mình.
Và có lẽ đó là định nghĩa đẹp nhất của tình yêu trưởng thành: "Anh không sở hữu em, nhưng anh chọn đồng hành cùng em. Em không thuộc về anh, nhưng em tự nguyện ở lại."
Bài thơ Thuyền và biển của Xuân Quỳnh là một trong những áng thơ tình bất hủ của Việt Nam, nói về việc dù biển và thuyền rất cần nhau, nhưng cả hai đều tôn trọng không gian và giới hạn của nhau:
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ...
KẾT LUẬN
Có lẽ con người sẽ còn tranh luận rất lâu về câu hỏi: tình yêu là tự do hay là sở hữu?
Nhưng sự thật là cả hai luôn cùng tồn tại trong đời sống tình cảm của con người. Trong mỗi cái ôm đều có một chút mong muốn giữ lại. Trong mỗi lời hứa đều có một chút độc quyền. Trong mỗi cơn ghen đều có một chút sợ hãi. Tình yêu hoàn toàn không có yếu tố sở hữu có lẽ chỉ là lý tưởng của các triết gia. Ngược lại, tình yêu hoàn toàn mang tính sở hữu lại là cơn ác mộng của con người.
Hạnh phúc có lẽ nằm ở khoảng giữa: yêu nhau đủ sâu để muốn thuộc về nhau, nhưng cũng đủ trưởng thành để không biến nhau thành tài sản.
Nếu tiếp tục đào sâu và mở rộng hơn nữa, có lẽ không bút mực nào có thể nói cho thật đầy đủ.
Đây là một đề tài bao la, đã hiện diện trong lịch sử nhân loại từ thuở sơ khai và có lẽ sẽ còn được bàn luận mãi về sau. Bởi tình yêu, suy cho cùng, vẫn là một trong những mối quan tâm lớn nhất của con người khi bước vào cuộc đời và bước vào những mối quan hệ gắn bó.
Thôi thì tôi xin khép lại bài biên khảo này bằng một câu nói, để đi đến kết luận:
"Yêu nhau đủ sâu để muốn thuộc về nhau, nhưng cũng đủ trưởng thành để không biến nhau thành tài sản."
Câu này có thể xem như tư tưởng trung tâm của toàn bộ bài biên khảo, vì nó dung hòa được cả bản năng sinh tồn, tâm lý con người và lý tưởng tự do trong tình yêu.
Có lẽ nghịch lý lớn nhất của tình yêu nằm ở chỗ: ta luôn muốn giữ người mình yêu ở bên mình, nhưng nếu giữ bằng xiềng xích thì tình yêu sẽ chết. Con người vì thế phải học một nghệ thuật khó nhất của đời sống: biết gắn bó mà không chiếm hữu, biết yêu thương mà không biến người khác thành tài sản. Khi ấy, tình yêu không còn là cuộc đấu tranh giữa tự do và sở hữu, mà trở thành sự tự nguyện đồng hành của hai tâm hồn tự do.
Tôi xin mượn câu nói này làm chiếc cầu nối rất tự nhiên dẫn người đọc bước vào bài thơ kết thúc.
TÌNH YÊU VÀ QUYỀN SỞ HỮU
Ta yêu em chẳng phải giữ em đâu,
Nhưng vẫn muốn em là của riêng ta.
Giữa lý trí và con tim mê dại,
Có một dòng ranh giới thật mong manh.
Ta yêu em bằng tấm lòng chân thật,
Biết tôn trọng khoảng trời riêng của em.
Nhưng đêm xuống vẫn âm thầm da diết,
Sợ một ngày em vụt cánh bay xa.
Con chim nào chẳng thích gió tung bay,
Chiếc lồng đẹp vẫn là lồng giam hãm.
Tình yêu lớn không dựng thành tường chắn,
Mà mở lòng cho nhau được tự do.
Trời tự do đâu phải cõi hư vô,
Không bến đậu, con thuyền rồi lạc hướng.
Tình yêu sống nhờ những lời hẹn ước,
Giữ niềm tin như hoa nở thêm hương.
Em thuộc về ta chẳng bởi gọi mời,
Hay giấy mực, hay ngàn câu thề hứa.
Em ở lại bởi trong lòng đã chọn,
Giữa ngàn năm vẫn muốn bước cùng ta.
Nên tình yêu không là chiếc khóa nhà,
Cũng chẳng phải cánh chim trời vô định.
Là hai kẻ biết giữ lòng chung thủy,
Mà vẫn cho nhau khoảng thở riêng mình.
Yêu một người không phải để chiếm hữu,
Mà để thấy đời mình thêm lẽ sống.
Nếu em hiện hữu như điều quý giá,
Thì mất em rồi, tình hóa hư không.
Tế Luân
Viết xong tại Thành phố Milpitas
Miền Bắc California
Ngày 09 tháng 06 năm 2026






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét