“Không Quên Tháng Tư” là một lời tưởng niệm lặng lẽ, âm thầm, mà sâu lắng, mang theo nỗi đau chưa bao giờ khép lại của một giai đoạn lịch sử đầy biến động.
Ngôn ngữ trong thơ trầm tĩnh nhưng day dứt, tác giả không chỉ gợi lại hình ảnh Sài Gòn trong cơn đổi dời, mà còn khắc họa những mất mát của con người, từ những hình ảnh đoàn người lầm lũi, những trại tù u tối, đến những con thuyền lênh đênh giữa biển Đông.
Không rơi vào bi lụy, khóc than, bài thơ chọn cách nói bằng ký ức và hình ảnh, để từ đó đánh thức một nỗi nhớ chung về quê hương, về những điều đã mất nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.
KHÔNG QUÊN THÁNG TƯ
Tôi không quên tháng Tư năm đó
Sài Gòn bị cướp mất tên
Đường phố tháng Tư
mưa loạn, gió cuồng.
Tự do bị xóa
chỉ còn lại một lá cờ máu
đẫm lệ
trong cơn mưa chiều.
Tôi không bao giờ quên tháng Tư năm ấy
Đoàn người cúi mặt
lầm lũi bước đi
Những trại tù
âm u bóng tối.
Có những sinh linh
bị thiêu cháy giữa kiếp người
Có những con thuyền
lênh đênh trên Biển Đông
cùng tháng Tư đổi dời.
Biển động, gió cuồng
con thuyền tan nát
cuốn trôi phận người vô tội
những cái tên không kịp gọi
chìm xuống đáy sâu.
Người ta gọi họ
là thuyền nhân
nhưng trong tim Việt Nam
đó là những vết thương không lành.
Năm mươi mốt năm
vết thương vẫn còn đó
tưởng đã ngủ yên trong quá khứ
nào ngờ
lửa vẫn âm ỉ cháy
mỗi độ tháng Tư về.
Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
những hình ảnh năm ấy
vẫn đau, vẫn nhớ, vẫn thương
xương máu của bao người chiến sĩ
đã ngã xuống
cho hai chữ Tự Do.
Đừng tưởng tôi quên tháng Tư
và những tháng Tư tiếp nối
có bao giờ tôi quên
những bàn tay cướp nước
cướp cả tên Sài Gòn
cướp luôn Tự Do.
Tế Luân
Tưởng niệm Tháng Tư 1975

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét