Chai Rượu Tháng Tư Đen



“Chai Rượu Tháng Tư Đen”

Là một khúc tưởng niệm lặng lẽ nhưng thấm đẫm đau thương, nơi thời gian không xóa được ký ức mà chỉ làm nó lắng sâu như men rượu cũ.

Hình ảnh “chai rượu” trở thành biểu tượng cho nỗi nhớ và sự chia ly kéo dài hơn nửa thế kỷ, mỗi giọt rót ra là một lần trái tim nhức nhối trước biến cố lịch sử và số phận con người.

Bài thơ không chỉ nói về mất mát của một thành phố hay một thời đại, mà còn là lời gọi âm thầm dành cho tình người còn sót lại giữa hoài niệm. Trong không gian ấy, nỗi đau không bùng nổ dữ dội mà âm ỉ, dai dẳng, để rồi cuối cùng lắng lại trong một lời cầu nguyện: mong ký ức thôi rỉ máu, và con người có thể tìm lại ánh sáng của tương lai sau những tháng năm đen tối.



Chai Rượu Tháng Tư Đen

Năm mươi mốt năm, chai rượu còn đó
Rót mời người một ngụm tiễn chia ly
Vị đắng cũ tan vào miền ký ức
Nghe cháy lòng như lửa đốt phân kỳ.

Xin cùng nâng chén không lời tiễn biệt
Đổ xuống đời chút tưởng niệm đau thương
Sài Gòn cũ, một thời vang danh ấy
Nhuốm máu rồi… tan tác vạn con đường.

Tháng Tư mối hận, tình người còn đó
Ngước lên trời, mây phủ kín trời xưa
Tháng Tư trở lại, nỗi lòng chưa dứt
Gọi tên nhau mà nước mắt như mưa.

Năm mươi mốt năm… vẫn còn nguyên vẹn
Một tình người chưa kịp nói thành câu
Ngước lên trời chỉ thấy mây trôi mãi
Tháng Tư về… gió lạnh thấm canh thâu.

Xin thắp nén nhang lòng, trong tĩnh lặng
Gửi hương xưa về lại chốn xa xăm
Cho ký ức thôi không còn rỉ máu
Mà âm thầm… như giọt rượu lặng câm.

Xin thắp nén nhang cho người đã khuất
Cho quê hương còn vọng tiếng u hoài
Xin bóng tối một lần cùng bật sáng
Để con người tìm lại bóng tương lai.

Tế Luân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chai Rượu Tháng Tư Đen

“Chai Rượu Tháng Tư Đen” Là một khúc tưởng niệm lặng lẽ nhưng thấm đẫm đau thương, nơi thời gian không xóa được ký ức mà chỉ làm nó lắng sâu...