Định Luật Vũ Trụ Và Con Người - Hiệu Đính Hoàn Tất - Louis Tuấn Lê

 


Định Luật Vũ Trụ Và Con Người


                                                         Triết Luận Đời Sống - Louis Tuấn Lê

Những phần tiếp theo là mô hình triết học và tâm linh mà tác giả xây dựng trên cơ sở tổng hợp nhiều truyền thống tư tưởng; đây không phải là những kết luận khoa học đã được kiểm chứng.

“Định Luật Vũ Trụ và Con Người” không phải là một bài triết luận tôn giáo, cũng không phải là một công trình khoa học. Đây là một hành trình suy ngẫm, kết nối giữa triết học phương Đông, tư tưởng phương Tây, và trải nghiệm cá nhân sâu sắc của tác giả.

Bài Triết luận khám phá:

-        Mối quan hệ giữa vật chất và tinh thần

-        Luật nhân quả dưới góc nhìn hiện đại

-        Khái niệm luân hồi và tiến hóa của ý thức

-        Sự khác biệt giữa trí thức và trí tuệ

-        Và cách sống tỉnh thức trong đời sống hiện đại

 

Đây là bài triết luận dành cho:

-        Những ai đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống

-        Những người đã có trải nghiệm mất mát, khủng hoảng

-        Và bất kỳ ai muốn hiểu sâu hơn về chính mình

Bạn không cần phải tin tất cả những gì tôi viết.
Nhưng nếu bạn suy nghĩ về nó, bài triết luận này đã hoàn thành mục đích của mình.

 

                      Xin cùng tôi bước vào trang đầu tiên.

Theo định luật tự nhiên của vũ trụ. Chúng ta nhận thấy có hai yếu tố rất quan trọng và đối nghịch nhau, đó là: Tinh Thần và Vật Chất.

Đây cũng là hai khuynh hướng trái ngược nhau hoàn toàn. Một bên là vô hình một bên là hữu hình, là cái thật và không thật, là đêm và ngày, là ánh sáng và bóng tối, là sự sống và cái chết vân và vân.

Sự đối kháng không ngừng nghỉ này tưởng chừng như là cuộc chiến hết sức khốc liệt, nhưng thật ra sự đối kháng này lại là một yếu tố rất cần thiết, không thể thiếu, nó giúp chúng ta nhận biết được đâu là chân lý, đâu là lẽ phải, nó chính là minh triết trong đời sống.

Chúng ta sẽ không cảm nhận được điều gì nếu không có sự đối nghịch với chính nó. Cuộc sống của chúng ta cũng vậy, nếu không có sự già nua, bệnh hoạn, cả cái chết, thì chúng ta sẽ không nhận biết được giá trị của sự sống hay sự trong sáng, minh triết trong đời sống con người. Một trăm năm trong kiếp con người quả thật là ngắn ngủi, chúng ta hãy thử ngoảnh mặt lại mà nhìn xem, mới ngày nào khi ta vừa cất tiếng khóc chào đời, mà giờ đây thân xác ta đã già nua cũ kỹ, cái viễn ảnh của tuổi gìa nó đang rình rập, và gặm nhấm từng ngày từng giờ, để rồi chợt nhìn lại cuộc đời, bỗng chốc hóa hư không.

Cái hiện hữu đã tan biến vào trong cái vô hình. Để rồi ta bâng khuâng

tự hỏi, ta là ai, ta sẽ đi về đâu, phải chăng chân dung ta là hình bóng khởi đầu của hư vô, mà dòng sông tình tự của đời sống chính là nơi để cho ta cư trú.

 

Chân Dung Ta

Chân dung ta bóng hư vô

Dòng sông tình tự nhấp nhô bóng mình

Tiền thân cát bụi phù sinh

Nơi ta cư chú vô hình trong mơ.

 

Đường trần như một bến chờ

Con thuyền định mệnh cặp bờ bến xa

Cuộc đời bao nỗi phong ba

Vô thường nhân thế còn ta với đời.

 Tế Luân


Một chút lãng mạn cho bài viết bớt đi khô khan. Nhờ có em, nhờ có những giây phút nhiệm mầu trong vòng tay của em, mà ta đã cảm nhận được sự hiện hữu, ta đã kết nối được cái vô hình với cái hữu hình, để cho hai điều này chở nên một.

Ta cũng chính là sự hiện hữu và ta cũng chính là sự hư vô. Bởi vì hình hài ta được cấu tạo từ vật chất, thân xác ta cần được nuôi dưỡng từ vật chất, ta cần phải ăn phải uống, ta cần phải hít thở, nói tóm lại ta cần phải thỏa mãn một số những nhu cầu cần thiết về sinh lý để sinh tồn, đó chính là bản năng sinh tồn của sự sống.

Dĩ nhiên bản năng sinh tồn của con người và loài vật cũng hoàn toàn giống nhau, tuy nhiên con người lại là loài vật cao siêu nhất của vũ trụ, bởi vì bên trong con người của chúng ta còn tồn tại một yếu tố vô cùng quan trọng đó là Tinh thần. Nếu nói như vậy thì loài vật không có yếu tố tinh thần hay sao. loài vật thì có muôn vạn loài giống khác nhau, trong đó có một số loại, gần gũi với loài người, chúng vẫn có yếu tố tinh thần ở bên trong thân xác của nó, nhưng thể tinh thần này ở dạng thấp hơn của con người. Chúng ta thấy như những loài tinh tinh, loài khỉ, hay những loài thú nuôi, đối với những loài vật này vẫn thể hiện những cảm xúc như vui, buồn, và lòng trung thành. Dù thế nào thì loài vật, vẫn ở đẳng cấp thấp hơn con người.

Cái Tôi Vô Hình

Thể Tinh Thần (Spirit) chính là một mặt của đời sống, nó đại diện cho sự vô hình, là những gì mà chúng ta không nhìn thấy, nhưng nó hiện hữu, nó có thật bởi vì nó chính là chân ngã, muốn nhìn thấy nó thì con người phải có một trình độ nhận thức cao hơn, vượt ra ngoài ranh giới của vật chất, bỏ qua bản ngã tầm thường, thì khi đó chúng ta mới thấy được những điều kỳ diệu của yếu tố tinh thần.

Làm Sao Có Thể Nhìn Được Tâm Hồn.

Tâm hồn con người ví như cái lu đựng nước, nếu nước trong lu luôn luôn bị khuấy động, làm cho dòng nước trở nên đục ngầu, thì làm sao nhìn thấy đáy. Chỉ khi nào ta ngừng khuấy động, để dòng nước trong lu được yên tĩnh, dòng nước sẽ từ từ lắng đọng, nước sẽ trở nên trong suốt, khi ấy ta sẽ nhìn thấy tận đáy.

Nuôi Dưỡng Tinh Thần

Tâm lý chung của con người chúng ta, là chăm lo săn sóc cho thể xác nhiều hơn, điều này cũng dễ hiểu, bởi vì sự sống luôn luôn lệ thuộc vào thân xác, một yếu tố của vật chất, nó đòi hỏi những điều kiện vật chất, phải chu cấp cho nó hàng giờ, hàng ngày, như khát thì phải uống, đói thì phải ăn, và hơn thế nữa lòng tham của con người đòi hỏi còn nhiều hơn những gì mà thể xác thật sự cần thiết.

Chính sự bận rộn này đã làm cho chúng ta quên đi yếu tố tinh thần, quên đi sự hiện hữu của chân ngã đang ở trong tâm hồn của chúng ta. Mọi lo toan trong đời sống đã dẫn đưa chúng ta đến u mê lầm lạc, quên mất con người thật của chính mình đó là Chân Ngã là Tinh Thần.

Một yếu tố vô hình đang tiềm ẩn trong tâm hồn chúng ta, yếu tố này cũng rất cần được nuôi dưỡng, cũng rất cần được chăm sóc, Chúng ta nên hiểu rằng, để nuôi dưỡng tinh thần (chân ngã) chúng ta sẽ không tốn kém tiền của nhiều như nuối sống thể xác. Chúng ta chỉ cần mở rộng lòng mình, đem tình thương đến cho mọi người, đem tình thương đến mọi nơi, mọi lúc, nơi mà chúng ta đang hiện diện.

Nếu chúng ta làm được điều này thì chúng ta đã khai mở được tâm linh, và khi đó ánh sáng của thượng đế sẽ tràn ngập tâm hồn chúng ta, tâm hồn chúng ta sẽ hân hoan đón nhận những ân sủng mà thượng đế ban tặng.

Một khi tinh thần được nuôi sống, hay nói cách khác được soi sáng bởi thượng đế, thì niềm vui sẽ tràn ngập và tạo ra nhiều năng lượng để tăng thêm sức mạnh cho thể xác.

Một khi thể xác mạnh khỏe, tràn đầy nghị lực thì sự mưu cầu để tìm kiếm về tài vật sẽ dồi dào hơn. Chúng ta nên hiểu rằng, yếu tố vật chất chỉ là phương tiện để dẫn đưa chúng ta đến sự nhiệm mầu của tinh thần. Vật chất dù mạnh đến đâu, rồi cũng sẽ bị hủy diệt trở về với hư vô. Nhưng tinh thần thì bất diệt, nó sẽ trường tồn vĩnh cửu, bởi vì hình hài thật sự của nó chính là vô hình, là ánh sáng.

Sự Sống Sau Cái Chết

Sự sống không thể bị hủy diệt, nó là vĩnh cửu, sự sống sẽ trường tồn mãi mãi, không ai có thể vượt ra khỏi quỹ đạo của nó, hay làm gì được nó. Sự sống là cơ bản ẩn tàng trong mọi vật. Phần bên trên của nó là hình thể, hay danh tánh nào đó như tôi là, hay bạn là. danh tánh này chỉ là tạm thời nổi lên trên rồi sẽ chìm xuống tan vỡ như sóng biển.

Chết chỉ là sự tan rã các nguyên tố của xác thân, chứ không phải mất đi sự sống, bởi vì sự sống luôn tiềm ẩn trong tinh thần (Spirit) hay chân ngã, Tinh thần (spirit) sẽ trở về với gốc gác nguyên thủy của nó, đó là ánh sáng và chờ đợi một cơ hội khác, để tích tụ lại và tái sinh trong một thân xác mới.

Bởi vì mục đích của tinh thần (spirit) đến cõi vật chất là để học hỏi, nó tạm khoác một thân xác, một đời sống vật chất để học hỏi thêm, để biết rõ hơn, ta là ai, ta từ đâu đến và ta sẽ đi về đâu. Sự biết mình và ý thức về sự tương quan giữa mình và vũ trụ là căn bản chính yếu của sự sống.

Chân Ngã Và Bản Ngã Một khi chúng ta đã nhắc đến yếu tố tinh thần, nghĩa là chúng ta đang tìm hiểu về cái vô hình ẩn dấu bên trong con người của mình. Nếu muốn làm sáng tỏ vấn đề này, thì chúng ta phải tìm hiểu sâu hơn về sự cấu tạo của con người.

Cái hình hài mà chúng ta đang sở hữu, chính là thể xác (Body) Bên trong thể xác có một yếu tố vô cùng quan trọng đó là Chân Ngã (Spirit). Đây chính là hình hài thật sự mà Thượng Đế đã cấu tạo ra con người, nó chính là sự huyền diệu của ánh sáng, là hình hài của thượng đế, bởi vì Thượng Đế đã dùng chính hình ảnh của mình để làm ra con người, nói một cách khác hình hài của chúng ta chính là hình hài của Thượng Đế, nó chính là chân ngã.

Bởi vì chân ngã được cấu tạo bởi những nguyên tử vô cùng thanh cao, rất nhẹ nhàng, tỉ lệ rung động của chân ngã (spirit) rất cao siêu, khác hẳn với sự rung động nặng nề ô trược của cõi vật chất, do đó nó không thể giao tiếp với cõi vật chất là thể xác (body) nó cần một yếu tố làm trung gian để giữa chân ngã và thể xác thấu hiểu nhau.

Vì vậy chân ngã (spirit) đã tự sáng tạo ra một yếu tố khác, nó tự tách riêng ra một phần nhỏ khác gọi là linh hồn (Soul) từ đó linh hồn đóng một vai trò trung gian làm cái gạch nối, tiếp xúc giữa chân ngã và thể xác.

Trong sự tiếp xúc này phần linh hồn đã tự khoác cho mình một hình ảnh có tính cách cá nhân mà ta gọi là phàm ngã (Ego). Bởi vì linh hồn có thể cảm nhận được sự rung động của thể xác và sự rung động vô cùng thanh cao của tinh thần (chân ngã hay spirit). Chính vì vậy lâu dần linh hồn (bản ngã) đã bị lôi cuốn bởi những đam mê, vui thú của xác thịt, linh hồn đã trở nên u mê, và nó tự cho mình có một thiên chức như tinh thần (spirit) và một quyền năng giống như thượng đế.

Chính sự mạo nhận này linh hồn đã khoác lấy một xác thân vật chất và tự gán cho mình một địa vị quan trọng, như một thực thể có đời sống riêng biệt. Sự đồng hóa một cái gì không thật (vô hình) thành môt cái gì có thật (hữu hình) chính là sự hiểu lầm tai hại.

Con Người Là Một Thực Thể Ba Chiều

Tất cả những tôn giáo lớn đều đề cập đến vấn đề này.

Như Thiên Chúa giáo gọi sự mạo nhận này là (Sa đọa đầu tiên).

Phật giáo gọi là (Vô minh lầm lạc).

Ấn giáo gọi là (hiểu lầm nguyên thủy)

Để làm sáng tỏ hơn vấn đề rất trừu tượng và khó hiểu này. Tôi xin mượn những quan niệm, hay những tư tưởng của các tôn giáo lớn, hay những nhà huyền giải, triết gia. Qua những tư tưởng của các tôn giáo, người ta đã phân định con người, là sự tổng hợp của ba thể khác nhau nhưng hợp nhất trong một thân xác.

Khi quan sát vũ trụ, chúng ta thấy có hai yếu tố đối nghịch nhau.

Đó là tinh thần và vật chất, là cái hữu hình và cái vô hình, là cái thật và cái không thật, nhưng cả hai đều có sự liên hệ mật thiết bên nhau, do đó nảy sinh ra yếu tố thứ ba, là sự liên giao giữa hai thể tinh thần và vật chất.

Theo quan niệm cổ xưa, như trong Kinh Dịch, người ta gọi là.

Tam vị đồng nhất thể (tuy một mà hai, tuy hai mà một, tất cả thống nhất trong một) Trinity.

Kinh dịch (Trung Hoa) có quá trình sình thành gọi là.

Vô cực ↓ Thái cực ↓ Lưỡng nghi ↓ Tứ tượng ↓ Bát quái

Ấn Độ giáo phân định là. Brahma. Vishnu. Shiva.

Phật giáo phân định là.

Đức Phật Thích Ca. Bồ Tát Phổ Hiền. Bồ Tát Văn Thù.

Thiên Chúa giáo phân định là.

Đức Chúa Cha. Đức Chúa Con. Đức Chúa Thánh Thần.

Và gần như mọi triết lý hay tôn giáo lớn trên thế giới đều nói đến ba thể này (Trinity).

Ba Chiều Kích Của Con Người

Cũng như quan niệm trên. Con người chúng ta cũng phân chia thành ba thể, và ba thể này chính là con người thật sự của chúng ta.

- 1/ Tinh Thần (Spirit) hay Chân Ngã. là đời sống vĩnh cửu. Được cấu tạo từ ánh sáng, ẩn chứa những nguyên tử rất thanh cao, rất nhẹ. Đồng bản thể với Thượng Đế.

- 2/ Thể Vía (Soul) Linh hồn. Là một thực thể được sáng tạo (created) từ tinh thần. Nó mang hình dáng của thể xác. Tuy nhiên sự cấu tạo bên trong nó, là những nguyên tử gần giống với tinh thần. Do đó nó chính là cái gạch nối giữa tinh thần và thể xác. Nó cảm nhận được những rung động thanh cao của tinh thần và những cảm xúc phàm tục, ô trược nặng nề của thể xác. Vì sống trong thể xác, nương tựa vào thân xác vật chất, lâu dần nó bị lôi cuốn vào cõi u mê lầm lạc. Nói một cách nôm na, là dễ mất linh hồn. Khi đó linh hồn tự nhận mình chính là một thực thể riêng biệt, có quyền năng ngang hàng với Thượng Đế. Nó tự đồng hóa một cái gì không thật để trở nên cái có thật, nó tự khoác cho mình một hình ảnh ta là, ông này bà nọ, là cái tôi đầy kịch tính, đó chính là Phàm ngã (Ego). Đây chính là sự u mê lầm lạc, như đã được trình bày ở phần đầu.

- 3/ Thể Xác (Body). Được cấu tạo từ vật chất, sự rung động của nó rất nặng nề thô thiển. Nó được nuôi dưỡng bằng vật chất, sở dĩ nó trở nên thanh cao, vượt xa loài động vật là nhờ yếu tố tinh thần, tiềm ẩn bên trong. Tóm lại con người thật của chúng ta là sự kết hợp của 3 thể

- Thể xác (body).

- Thể vía (soul).

- Thể Trí hay còn gọi là thể tinh thần (Spirit).

Tất cả ba thể này kết hợp lại thành một đó là con người thật của chúng ta. Ngoài ra con người chúng ta còn bị ảnh hưởng và chi phối bởi 7 cõi giới trong thái dương hệ.

Con Người Trong Hệ Mặt Trời

Thái Dương Hệ Chúng ta là một thực thể đang hiện diện trên mặt địa cầu. Địa cầu là một hành tinh nằm trong Thái Dương Hệ. Chính vì thế con người chúng ta luôn luôn bị chi phối bởi sự vận hành của thái dương hệ.

Ngày nay con người đã tiến bộ rất nhiều trên lĩnh vực không gian, có những phi thuyền đang bay ra ngoài quỹ đạo địa cầu để khám phá vũ trụ. Chúng ta đã khám phá và xác nhận rằng, trong hệ mặt trời có tổng số là 9 vệ tinh, những vệ tinh này vận hành theo một trật tự nhất định trong quỹ đạo mặt trời, nếu một trong 9 vệ tinh này, đi vượt ra ngoài quỹ đạo riêng của nó, thì Thái Dương Hệ sẽ nổ tung, trái đất sẽ tiêu tan.

Đây chính là sự mầu nhiệm của vũ trụ, hay nói khác đi, là sự mầu nhiệm của Thượng Đế.


8 Vệ tinh (Planet) trong Thái Dương Hệ gồm có:

1-     Mặt trời (Sun) Mặt Trời là nhân tố chính của thái dương hệ. Là

nguồn sáng mạnh mẽ nhất, là sức mạnh tối thượng để gìn giữ mọi trật tự trong thái dương hệ, chính sức mạnh này đã tạo ra một trật tự cho 8 vệ tinh quay chung quanh nó, mỗi vệ tinh đều phải tuân thủ theo một quỹ đạo nhất định.

8 Vệ tinh này được xếp theo thứ tự như sau:

1-    Thuỷ tinh (Mercury)

2-    Kim tinh (Venus)

3-    Trái đất (Earth) có một vệ tinh là mặt trăng (Moon)

4-    Hỏa tinh (Mars)

5-    Mộc tinh (Jupiter)

6-    Thổ tinh (Saturn)

7-    Uranus (sao Thiên Vương)

8-    Neptune (Sao Hải Vương)

Pluto (Sao Diêm Vương) (Lưu ý: Sao Diêm Vương - Pluto đã bị Liên đoàn Thiên văn Quốc tế (IAU) phân loại lại thành "hành tinh lùn" vào năm 2006)

Trong thái dương hệ của chúng ta có 8 vệ tinh quay chung quanh, nhưng ba vệ tinh Uranus, Neptune và Pluto nằm quá xa nên không ảnh hưởng nhiều đến con người chúng ta.


Chúng ta luôn luôn bị chi phối và ảnh hưởng bởi.

Mặt Trời, Mặt Trăng, Thuỷ Tinh, Kim Tinh, Hỏa Tinh, Mộc Tinh và Thổ Tinh. 7 vệ tinh này ảnh hưởng rất nhiều vào vận mạng con người.

Vì thể xác con người chúng ta, được cấu tạo từ vật chất, do đó chúng ta sẽ bị chi phối rất nhiều, theo quy luật của ngũ hành, đó là 5 yếu tố chính của vật chất, (kim, mộc, thuỷ, hỏa, thổ).

Bảy Tầng Ý Thức Của Con Người

Nếu lấy con người làm nhân tố chính, giống như mặt trời, thì con người cũng sẽ có 7 thể vận hành theo (chung quanh con người chúng ta), 7 thể này được xếp theo thứ tự từ thấp lên cao như sau:

-        7/ Thể Xác (Body) sẽ tan biến khi chết

-        6/ Thể Vía (Soul)

-        5/ Thể Phách

-        4/ Thể hạ trí (Trong 3 thể, thể vía, thể phách, thể hạ trí, sẽ thay đổi theo

định luật của vũ trụ. Luật nhân quả chính là định luật quan trọng nhất, sẽ chi phối 3 thể này).

-        3/ Thể Thượng Trí

-        2/ Thể Bồ Đề

-        1/ Thể Thiêng liêng (Đây là thể tối cao, như Thượng Đế).

-        Theo hệ thống Thông Thiên Học (Theosophy)

 

Trong 3 thể thượng trí, bồ đề, thiêng liêng, 3 thể này không thay đổi, sẽ trường tồn vĩnh cửu) Một khi chúng ta đã nhận ra, vật chất chỉ hiện hữu trong một khoảng thời gian nhất định nào đó, rồi sẽ bị hủy diệt tan biến thành hư vô. Như 100 trăm năm trong kiếp con người, hay vài trăm năm, vài ngàn năm cho những loại vật chất khác nhau.

Điều Gì Còn Tồn Tại?

Tất cả rồi sẽ tan biến vào hư vô, con số thời gian 100 năm, một ngàn năm hay lâu hơn nữa, nếu so sánh với vũ trụ bao la thì nó chỉ là hạt bụi li ti trong khối thời gian và không gian khổng lồ của vũ trụ.

Vật chất không trường tồn, nó sẽ bị hủy diệt. Vậy thì tại sao ta phải lệ thuộc quá nhiều vào nó. Ta mải mê tìm kiếm nó, và tham lam cất giữ nó, để rồi khi chết đi sẽ không mang được bất cứ một thứ gì từ nó, có chăng chỉ là một nắm tro bụi rồi biến mất theo thời gian.

Trong khi đó có một thứ vô hình, đó là thể tinh thần (Spirit) đang hiện diện trong con người chúng ta, nó chính là con người thật của mình, là chân ngã, là cái vô hình bị bỏ quên.

Tinh thần chính là điều mà khi sống con người có thể học hỏi, thu thập nhiều kinh nghiệm cho bản thân, vun xới và tạo thành, rồi khi chết có thể mang theo. Đó chính là tư tưởng con người, là thể trí, là yếu tố tinh thần, là con người thật của chúng ta, là cái vô hình mà chúng ta không nhận ra.

Ta đừng quên rằng tư tưởng con người, hay nói cách khác tinh thần con người có một sức mạnh vô biên, nó có thể thay đổi cả vận mạng của chính mình, nó có một quyền năng, một sức mạnh và sự sống của nó là vĩnh cửu.

Vì nó chính là ánh sáng, nó được cấu tạo bởi những nguyên tử của ánh sáng, nó đồng bản thể với hình ảnh của Thượng Đế. Trong cuộc sống con người trên cõi trần thế này, mọi hành động, mọi tư tưởng đều được ghi lại và cất giữ trong thể tinh thần.

Trong tư tưởng con người luôn luôn có hai mặt, thiện và ác. Cả hai đều được ghi lại và cất giữ. Do đó cuộc sống của những người thánh thiện, đạo đức thì tâm hồn rất hiền lương, trong sáng, tâm hồn họ sẽ đón nhận những ân sủng, những hào quang rực rỡ từ Trời (Thượng Đế).

Ngược lại những con người, mà trong cuộc sống trên thế gian, đang vun xới những tư tưởng sấu sa, gian ác, ích kỷ, tham lam, chứa đầy hận thù và chỉ biết mưu toan hại người. Thể Tinh Thần (Spirit) của loại người này, cũng chứa đầy những nguyên tử có luồng ánh sáng u tối mờ nhạt, mang nặng yếu tố vật chất, những nguyên tử này rất thô thiển nặng nề.

Cả hai loại người này (thiện và ác) khi chết đi, thể xác đều tan biến thành tro bụi. Tuy nhiên bên kia cửa tử, đằng sau cái chết, lại là sự khác biệt rõ ràng. Những con người thánh thiện là những người mà thể tinh thần của họ chứa đựng những nguyên tử thanh cao, nhẹ nhàng.

Họ sẽ trở về với thế giới riêng của họ, ở đây họ sẽ gặp gỡ những linh hồn thánh thiện và tiếp tục, học hỏi với cuộc sống mới.

Còn những con người gian ác, sau khi chết đi, thể xác của họ cũng tan thành tro bụi và thể tinh thần của họ cũng trở về với ánh sáng, những nguyên tử ánh sáng của họ, sẽ chứa đầy yếu tố vật chất, những ô trược nặng nề, họ sẽ phải sống trong thế giới của những linh hồn có cùng một thể loại như họ, nghĩa là họ phải sống trong thế giới riêng của những linh hồn gian ác.

Trong thế giới này họ cũng sẽ được học hỏi thêm kinh nghiệm để tiến hoá. Tóm lại cả hai loại người, thánh thiện và tà ác.

Bên Kia Cái Chết

Khi chết đi thì thể tinh thần (Spirit) sẽ trở về với ánh sáng và hội tụ lại để tiếp tục với cuộc sống mới trong một trạng thái vô hình không có vật chất.

Chính nơi này đã được phân định những cảnh giới rất rõ ràng, Những cảnh giới này được ví như những tầng số khác nhau trong vũ trụ, bởi vì ở mỗi tầng số sẽ có những nguyên tử thích hợp để cư trú, những nguyên tử này không thể chạy lẫn vào nhau.

Do đó linh hồn của những con người thánh thiện sẽ sống trong một cảnh giới riêng, và những con người gian ác sẽ sống trong một cảnh giới riêng. Thiên đàng hay Địa ngục chính là nơi đây, chính tâm hồn con người tạo ra.

Tất cả những tôn giáo lớn, đều nói về hai thế giới này, người thánh thiện, sau khi chết sẽ lên thiên đàng, hưởng phước đời đời. người gian ác sau khi chết sẽ xuống địa ngục bị đày đọa đời đời. Cũng gần đúng như vậy, bên kia cái chết là sự sống của những thể tinh thần, là nơi hội tụ những nguyên tử của ánh sáng. Tùy theo thể tinh thần của mỗi con người, khi sống tạo thành, thanh cao, hay ô trược nặng nề. Mỗi thể sẽ trở về với tầng số riêng của nó, Ví dụ những nguyên tử thanh cao, sẽ hội tụ nơi thanh cao. Những nguyên tử ô trược nặng nề sẻ hội tụ nơi ô trược.

Trong mỗi cảnh giới này lại được phân chia thành nhiều tầng lớp khác nhau, tùy theo nghiệp quả mà thể tinh thần của con người đó đã tạo thành. Ví dụ một người khi sống rất tham lam, tạo nhiều thói hư tật xấu như bài bạc, nghiện rượu, ma tuý. cướp bóc. vân vân. Khi chết đi thể tinh thần của con người này sẽ ghi lại tất cả những hình ảnh cũ, và họ sẽ phải sống trong một cảnh giới của những con người giống như họ, lòng tham của họ vẫn còn đốt cháy ở bên trong, do đó họ vẫn thèm khát vật chất, như một người đi trên sa mạc, khát cháy khi nhìn thấy dòng nước tinh khiết mà không uống được, bởi vì họ không còn thể xác, không còn sống trong cõi vật chất, họ đang sống trong cõi vô hình, hình hài của họ, tư tưởng của họ đang là những nguyên tử nặng nề, thèm khát vật chất, chính điều này đã trở thành địa ngục với họ, đói mà không ăn được, khát mà không uống được, thèm muốn mà không được thỏa mãn. Đó là địa ngục, chính họ tạo ra, trong cuộc sống vật chất ở cõi trần gian, họ đã bị vật chất quyến rũ, đi vào u mê lầm lạc, mà quên đi yếu tố tinh thần, nó chính là yếu tố vô hình, đang hiện diện trong con người họ, họ đã để mất linh hồn.

Sau khi chết họ phải nhận lấy hậu quả, đó chính là định luật (Lực và phản lực) một quy luật của vũ trụ.

Ba Định Luật Căn Bản Của Vũ Trụ

Định Luật Của Vũ Trụ. Trong vũ trụ có ba định luật vô cùng quan trọng, mà con người cần phải biết, đó là luật

1-    Nhân Quả

2-    Luân Hồi 

3-    Luật Tiến Hoá.

Cả ba định luật này đều liên quan mật thiết với nhau, không thể tách rời Luật Nhân Quả (Karma) luật nhân quả là triết lý thâm sâu của Phật Giáo, nhưng thật ra mọi tôn giáo lớn, đều nói về luật này vì đây chính là chân lý của vũ trụ.

-        Đức Phật nói (Gieo nhân nào gặt quả đó)

-        Ấn Giáo nói (Trồng đậu được ăn đậu, trồng khoai được ăn khoai, muốn ăn đậu thì đừng trồng khoai)

-        Thiên Chúa Giáo (Chúa Jesus) nói: (Kẻ nào sử dụng gươm giáo, sẽ chết vì gươm giáo).

Ngày nay khoa học đã chứng minh được điều này, các khoa học gia nhận định

-        (Mọi động lực gây ra đều tạo một phản lực tương đồng và ngược chiều. Động lực và phản lực không bao giờ tách rời nhau.)

-        Có thể dùng định luật phản lực của Newton như một hình ảnh minh họa

rằng mọi tác động đều kéo theo một hệ quả; tuy nhiên luật nhân quả trong triết học mang nội hàm đạo đức và tâm linh rộng hơn nhiều.

Luật nhân quả cũng vậy, có làm có chịu, đã gây ra thì phải nhận lãnh hậu quả. Luật nhân quả công bằng tuyệt đối, không phân biệt giàu nghèo. Không phân biệt vua chúa hay thường dân, không phân biệt thánh thiện hay phàm tục. Nếu gây ra thì phải nhận lấy hậu quả, nó là một tiến trình từ hành động đi đến phản động (phản ngược lại).

Tuy nhiên luật nhân quả rất dễ bị hiểu sai lầm, và có nhiều người không tin vào định luật này, vì họ cho rằng luật này không công bằng.

Vì Sao Công Lý Đôi Khi Đến Muộn?

Trên thế gian này, ngay trước mắt họ, tại sao có những con người thật sự gian ác, tham lam, chuyên làm những điều ác, mà sao họ không bị trừng phạt. Họ vẫn hưởng phước, trong giàu sang phú quý, như vậy luật nhân quả có ảnh hưởng gì đến họ.

Chính sự hiểu lầm tai hại này, cho nên thế gian vẫn còn đầy rẫy những tội ác, và lầm lạc hết sai lầm này đến sai lầm khác, và kiếp người vẫn đau khổ không có lối thoát.

Chúng ta hãy suy xét lại xem. Khi gieo hạt (hạt ở đây có nghĩa là nhân) phải có thời gian cho hạt nảy mầm và trưởng thành, rồi mới thành quả). Không phải cứ gieo xuống là hạt có thể thành quả ngay tức khắc.

Nó còn tùy thuộc vào sự sắp đặt mầu nhiệm của những yếu tố chung quanh.


-        Luật nhân quả được chia làm ba giai đoạn.

1-    Hiện Báo. (Immediate Retribution)

Đây là giai đoạn gây nhân phải chịu hậu quả ngay trong kiếp

sống hiện tại. Tùy theo duyên nghiệp, hậu quả sẽ xảy ra ngay lập tức, hay trong thời gian sau đó, có thể vài năm hay cho đến cuối đời, mới nhận lãnh hậu quả. Ví dụ những người giàu sang mà gian ác, cuối đời phải sống trong đau khổ, nghèo nàn, cho đến khi chết không nơi dung thân. Đây chỉ là một ví dụ điển hình, còn tùy theo mỗi trường hợp khác nhau. Trong bài viết này, tôi không thể viết ra hết, những ví dụ điển hình đang xảy ra trên thế gian này.

2-    Sinh Báo (Future-Life Retribution).

Tuy gây nhân nhưng quả chưa chín, phải chờ thời gian duyên khởi, có

thể xảy ra ở kiếp sau. Điều này cũng có thể lý giải, tại sao có những người đang tu hành, mà vẫn chưa thoát khỏi những khổ nạn trong đời. Hay những người đang làm điều gian ác, mà họ vẫn hưởng sự giàu sang trong đời. Bởi vì nhân đang gieo, mà quả thì chưa chín.

3-    Hậu Báo (Deferred Retribution).

Quả xảy ra vì nguyên nhân đã tạo ra từ trước đó (nghĩa là trong giai đoạn

sinh báo) Đây là trường hợp xảy ra cho những con người ở kiếp sống hiện tại, vì sao lại được hưởng phước, giàu sang phú quý hơn những người khác. Bởi vì họ đã gieo nhân tốt ở kiếp trước, có nghĩa là họ tái sinh bởi những nguyên tử thanh cao do kiếp trước để lại, do đó họ đã thừa hưởng một di sản tốt lành trong kiếp này.

Điếu này cũng có thể giải thích, tại sao có những người rất gian ác mà họ vẫn không bị trừng phạt, tuy nhiên những người này đang gieo những nhân sấu, rồi họ sẽ phải trả lại cho mai sau. Chắc chắn họ phải gặt hái những hậu quả mà họ đã gây ra.

Theo nhiều truyền thống triết học và tôn giáo phương Đông, luật nhân quả được xem là một nguyên lý phổ quát chi phối đời sống đạo đức và tinh thần của con người.

Vì luật nhân quả công bằng vô cùng, có làm thì có chịu, không thể thay thế bởi người khác. Chính tác nhân gây ra thì tác nhân đó phải nhận lãnh. Trừ khi tu thân tích đức, gieo những nhân lành để dần dần tích đức tiến tới nghiệp lành.

Mộ Câu Hỏi?

Có tiêu chuẩn nào có thể so sánh được, khoảng cách xa gần giữa ta và Thượng Đế.

Trả Lời:

Khoảng cách giữa ta và Thượng Đế, có thể tượng chưng bằng con số của những điều ham muốn, mà ta đang có trong lòng. Cái bề dài của lòng ham muốn này, chính là mức đo khoảng cách xa gần của bạn với Thượng Đế.

A.    Định Luật Luân Hồi. (Krama). Sự sống không thể mất đi vì nó có

tính cách vĩnh cửu, không có một sức mạnh nào có thể vượt khỏi nó hay làm gì được nó. Chết chỉ là sự tan rã những nguyên tố bên trên thể xác, chứ không mất đi sự sống.

 

Điếu này đã được khoa học chứng minh. Theo nhà vật lý học lừng

danh Albert Einstein đã chứng minh được, nguồn gốc thật sự của mọi vật là một năng lượng duy nhất (Energy) đó là ánh sáng. Năng lượng này tiềm tàng trong tất cả và có thể chuyển đổi (Transformation) trong mọi vật chất. Điều này không khác gì quan niệm. Thượng Đế là một và hiện diện trong tất cả muôn loài.

 

 

Einstein đã chứng minh E = mc².

Nghĩa là khối lượng và năng lượng có thể chuyển đổi.

Từ phương trình E = mc²,

Einstein cho thấy khối lượng và năng lượng có thể chuyển hóa lẫn nhau. Điều đó gợi mở cho tôi một suy nghĩ triết học rằng mọi hình tướng vật chất đều có mối liên hệ với năng lượng ở cấp độ sâu hơn.

Einstein đã chứng minh, năng lượng căn bản nhất chính là ánh sáng, vật chất chẳng qua chỉ là sự đông đặc của năng lượng ánh sáng. Qua thí nghiệm tại đại học Princeton. Đã có các thí nghiệm về việc photon năng lượng rất cao tạo thành cặp hạt - phản hạt trong điều kiện đặc biệt.

Nhà vật lý học Karl Darrow của Bell lab, sau khi quan sát diễn biến của vật chất phát sinh và tan biến.

Ông đã cho viết.

(Ngoài sự tương phản giữa sự sống và sự chết, người ta không thể tìm thấy một sự khác biệt nào tương đồng như sự chuyển đổi từ vật chất ra ánh sáng).

Khoa học thực nghiệm đã nhìn nhận về điều kỳ diệu này. Trên hai ngàn năm về trước, nền triết học Đông phương đã nói đến vấn đề này. Qua triết lý của Phật giáo. Đức Phật đã giảng dạy về luân hồi, ngài đã nói về sự chuyển đổi từ sự sống qua sự chết và sự tái sinh trong kiếp con người.

Ngày nay chúng ta thấy có biết bao tài liệu, sách vở đã viết về luân hồi, người ta đã đưa ra những trường hợp xảy ra trên khắp thế giới về những con người đã biết được về kiếp trước của mình.

Trong bài viết ngắn gọn này tôi không thể nêu ra những trường hợp cụ thể đã xảy ra trên toàn thế giới về sự tái sinh (luân hồi). Nói tóm lại sau khi chết, thể xác con người sẽ tan biến đi, thể tinh thần (Spirit) sẽ trở về với ánh sáng nguyên thủy, như một nguyên tử ánh sáng và chờ đợi một thời gian thích hợp, để được tích tụ lại và tái sinh trong thế giới vật chất.

Trong trường hợp này, thể tinh thần đã mang sẵn những yếu tố của kiếp trước, theo luật nhân quả. Vì vậy khi tái sinh con người đã mang sẵn một khối nhân tạo ra từ trước, người ta gọi khối nhân này là Định Mệnh hay còn gọi là Nghiệp.

Định Mệnh và Nghiệp Lực

Định Mệnh (Predestination) Mỗi cá nhân sẽ phải nhận lấy những hậu quả mà họ đã tạo ra từ kiếp trước, tùy theo nhân lành hay nhân giữ, mà cá nhân đó phải nhận lấy. Điều này cũng có thể lý giải, tại sao có người sinh ra là đã hưởng phước, trong một gia đình danh gia vọng tộc, giàu sang phú quý.

Có những người lại sinh ra trong cảnh nghèo đói, khổ đau chịu nhiều tai họa trong kiếp sống. Đó chính là nghiệp, là định mệnh. Tuy nhiên định mệnh không mang tính cách cố định.

Con người có ý chí, nên có thể thay đổi hay hoán cải định mệnh, bằng con đường tu tâm, dưỡng tánh, tránh xa những điều gian ác. Hãy tích cực gieo những nhân tốt lành, thánh thiện để dần dần hoán cải những nhân sấu.

Luật nhân hồi chịu ảnh hưởng bởi luật nhân quả, trong khu vườn của luật nhân quả, chính là nơi ươm giống cho nhân trở thành quả, và cất giữ nó trong thể tinh thần của từng cá nhân, để khi hội tụ lại trong cõi vật chất nó sẽ tiếp tục nảy mầm.

Như bánh xe luân hồi của Phật giáo, nó đi theo một chu kỳ, sinh lão bệnh tử và tái sinh, như vậy con người sẽ phải quay theo một vòng tròn nhất định, không có gì thay đổi.

Không hẳn như vậy vì con người có tư tưởng có ý chí, con người có thể quyết định một vận mạng cho chính mình. Như Đức Phật hay các vị thánh nhân, ngài có thể đứng ra ngoài vòng luân hồi, và có thể quan sát nó.

Muốn đạt đến khả năng này, con người phải tu thân, tích đức và phải có duyên cơ thật sự giác ngộ, tâm hồn trở nên trong sáng không một chút vọng động. Khi đó sự tiến hóa của tâm (thể tinh thần) đã ở trong cảnh giới tối cao, đã đi vào cảnh giới của ba thể trong vũ trụ đó là.

-        Thể Thượng Trí (Higher Mental Body).

-        Thể Bồ Đề (Bodhi Body – Thân Giác Ngộ).

-        Thể Thiêng Liêng (Divine or Spiritual Body).

Ba thể này trở nên rất gần gũi với Thượng Đế, khi ấy con người sẽ trường tồn vĩnh cửu, không chịu lệ thuộc vào luật nhân quả và luân hồi.

Tinh thần có những hoạt động riêng biệt mà trí óc không thể hiểu được, tinh thần thường xuyên giao tiếp với các nguồn thần lực xuất phát từ Thượng Đế. Đây cũng chính là đỉnh cao của tư tưởng Phật Giáo.

Đối với loài vật thì sao? Loài vật có đi theo vòng luân hồi không?

Định luật của vũ trụ rất công bằng, không phân biệt chủng loại nào. Loài vật cũng có một thân xác được cấu tạo từ vật chất, và bên trong cũng có một thể tinh thần được hình thành bởi ánh sáng, vậy thì loài vật cũng phải tuân theo luật nhân quả và luân hồi. Trải qua hàng ngàn kiếp sống làm loài thú vật, thể tinh thần của nó cũng được tiến hoá theo thời gian, thể tinh thần này cũng sẽ tiến triển cao hơn và nó cũng mang những nguyên tử, có một tầng số rung động rất gần với con người.

Một khi nó tiến triển gần đồng dạng với những nguyên tử của con người, nó sẽ chờ một cơ duyên xảy ra, thể tinh thần của loài thú cũng sẽ được kết tụ lại, tái sinh thành con người. Điều này cũng có thể lý giải, tại sao thế giới càng ngày càng đông hơn, cách đây vài trăm năm, cả thế giới có khoảng một tỷ người, nhưng hiện tại thế giới mà chúng ta đang sống đã trên 8 tỷ người. (theo Google thế giới hiện tại đã 8,2 tỷ người, ghi nhận ngày 15/11/2022)

Một câu hỏi được đặt ra, người ở đâu sinh ra mà nhiều thế, nếu theo như quy luật của vòng tròn luân hồi, thì con người chỉ có thể tái sinh như số lượng ban đầu mà loài người đã sinh ra.

Chỉ có câu trả lời, từ thế giới loài vật tiến hóa lên làm người. Trong kiếp đầu tiên của loại người này, họ thường có những bản năng gần gũi với chủng loại mà kiếp trước còn lưu giữ lại. Loại người này, họ có thể làm những điều tàn ác như loài thú vật, có lẽ bản năng hoang dã nơi loại người này chưa được thuần hóa hoàn toàn.

Những loại người này họ cần được học hỏi nhiều hơn, để họ có thêm những kinh nghiệm sống như một con người. Tóm lại định luật Luân Hồi là định luật rất tự nhiên của vũ trụ, nếu không có định luật này thì loài người đã bị tiêu diệt từ lâu. Con người sẽ không tiến hóa như hiện nay.

Chúng ta đã nhận thấy. Trẻ con của thế hệ sau này sẽ càng ngày càng thông minh hơn, hiểu biết nhiều hơn. Loài người càng phát triển và tiến bộ hơn. Chính là nhờ sự tiến hóa từ thể tinh thần.

Định Luật Tiến Hóa (Evolution).

Đây là một định luật quan trọng vì nó giải thích được nhiều sự việc và bổ túc cho sự bất toàn của nền khoa học thực nghiệm ngày nay. Tại sao vài tỷ con người sống trên địa cầu mà không ai giống ai. Chỉ có luật tiến hoá mới giải thích được điều này. Tiến hóa chính là sự biểu lộ của sự sống thiêng liêng tiềm ẩn trong không gian và thời gian. Hình hài con người tuy thay đổi, nhưng tinh thần bên trong vẫn trường tồn, vì nó chính là sự sống thiêng liêng, xuất phát từ nguồn sống cao cả vô biên, được biểu lộ trong muôn vàn hình thể trong vũ trụ.

Darwin Và Thuyết Tiến Hóa Sinh Học

Nhà vật lý học Charles Darwin, được cho là cha đẻ của thuyết tiến hoá. Ông ta nói (Sự tiến hoá hoàn toàn đặt căn bản trên sự sinh tồn của các loài vật mạnh nhất, qua sự truyền giống).

Loài người cũng thế cha mẹ khoẻ mạnh thì con cái khoẻ mạnh, đây là sự sai lầm. Trên thực tế cha mẹ khoẻ mạnh vẫn có thể sinh ra những đứa con tật nguyền, yếu đuối. Hay cha mẹ bình thường vẫn có thể sinh ra những đứa con thông minh.

Cũng theo như nhận định của Darwin

(Sự tiến hoá sẽ đặt trên căn bản của những loài vật mạnh nhất).

Ông nhận xét người và tinh tinh có một tổ tiên chung.

 

Loài vật mạnh nhất chưa chắc thống trị

Thực tế trong thiên nhiên, những loài vật hùng mạnh nhất như sư tử, cọp, beo, cũng không thể nào tiêu diệt hết loài hươu, nai yếu đuối hơn.

Bởi vì hươu, nai yếu đuối nhưng sinh sản rất nhiều, do đó nó vẫn tồn tại. Những loài vật hùng mạnh không thể tiêu diệt hết loài vật yếu đuối.

Đây là nhận định không đúng, nó hoàn toàn trái với luật tự nhiên của vũ trụ. Bởi vì định luật vũ trụ định rằng, loài nào phát triển theo trật tự riêng của loài đó.

Học thuyết tiến hóa của Darwin giải thích rất thành công sự tiến hóa sinh học của các loài. Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, nó chưa trả lời được câu hỏi về sự tiến hóa của ý thức và đời sống tinh thần. Bài viết này bàn về phương diện thứ hai.

Vậy thì Luật Tiến Hoá có liên quan gì đến con người. Luật tiến hoá ảnh hưởng rất mạnh mẽ trên tư tưởng con người.

Mục đích của kiếp người trong cõi vật chất là để học hỏi, để thu thập những kinh nghiệm, biết rõ mình là ai, từ đâu đến và sẽ đi về đâu. Sự biết mình và ý thức sự tương quan giữa mình và vũ trụ chính là căn bản chính yếu của sự sống trong cõi vật chất.

Nhờ sống trong môi trường vật chất mà thể tinh thần (Spirit) của con người, mới học hỏi thêm những kinh nghiệm, nó được trang bị thêm nhiều kiến thức, để trở nên một con người có trí thức và chuẩn bị tiến hóa lên giai đoạn cao hơn, đó là trí tuệ.

Chúng ta nên hiểu rằng trí thức và trí tuệ khác nhau rất xa, nhưng ít ai phân biệt được rõ ràng về vấn đề này. 

Sự Khác Biệt Giữa Trí Thức Và Trí Tuệ.

Trí thức mang tính cách thu vào, kết nạp và phân biệt, nó chịu ảnh hưởng bởi thời gian và không gian. Ví như một học sinh đến trường, bắt đầu theo học từ mẫu giáo rồi lên trung học, đại học và tiếp tục học cao hơn nữa. Điều này cũng đồng nghĩa với sự thu vào, kết nạp những kiến thức của trường lớp, rồi trang bị cho chính mình, trở nên một con người có trí thức.

Trí Tuệ

Nó khác biệt hoàn toàn với Trí Tuệ. Bởi vì trí tuệ là sự hiểu biết toàn vẹn xuất phát từ tâm linh, trí tuệ là giải thoát, là cho ra không phân biệt, nó mang tính cách vĩnh cửu không chịu ảnh hưởng bởi thời gian và không gian.

Tóm lại Trí thức giúp con người hiểu thế giới; trí tuệ giúp con người hiểu chính mình. Trí thức tích lũy qua học hỏi; trí tuệ nảy sinh từ sự chuyển hóa nội tâm. Trí thức làm giàu ký ức; trí tuệ làm sáng tâm hồn.

Một con người có trí tuệ, là người bẩm sinh đã thông minh, như một thần đồng. Trên thực tế chúng ta đã biết hay nghe nói nhiều về những trường hợp này. Có những tài năng xuất chúng từ những tuổi còn ấu thơ.

Tôi xin đưa ra một ví dụ điển hình, như khoa học gia Thomas Edison. Thomas Edison, Nikola Tesla. Là hai thiên tài trong lĩnh vực khoa học.

Thomas Edison đã nói (Các ý kiến lúc nào cũng ở quanh tôi, khi tâm hồn tôi yên lặng).

Thomas Edison, ông đã đến thế giới này với một trí tuệ, có nghĩa là ông không cần phải học hỏi từ ai, không có vị thầy nào có thể dạy ông về nguyên lý của điện năng, Vì chính ông là cha đẻ của nó, chính ông là vị thầy, đến thế gian này để giảng dạy cho con người.

Đó chính là trí tuệ, chính là sự tiến hoá mà thể tinh thần đã kết nạp, thu thập từ nhiều kiếp trước.

Những thiên tài như Edison hay Tesla dường như sở hữu một trực giác sáng tạo đặc biệt. Điều đó khiến tôi tự hỏi: phải chăng trí tuệ của con người không chỉ được hình thành từ giáo dục trong một đời, mà còn là kết quả của một quá trình tích lũy sâu xa hơn?

Như Đức Phật, như Chúa Jesu, hay những vị thánh nhân, các ngài đã đến thế giới này, và giảng dạy cho chúng sinh, Bằng trí tuệ sẵn có của mình.

Ba Định Luật Vĩ Đại Của Vũ Trụ

Tóm lại trong vũ trụ có ba định luật quan trọng mà con người chúng ta nên biết đến, nên học hỏi.

Đó là định luật:

1-    Luân hồi

2-    Nhân quả

3-    Tiến hoá,

Cả ba định luật này đều có liên quan mật thiết với nhau.

Nguồn Gốc Của Muôn Vật

Nguồn gốc mọi vật đến từ đâu?

Nguồn gốc căn bản nhất của vạn vật, chính là ánh sáng. Thái dương chính là chủ thể của vũ trụ. Từ ánh sáng của thái dương, mà sự tạo thiên lập địa mới được hình thành.

Các tôn giáo lớn đều nhận định rằng. Thượng Đế chính là ánh sáng. Trong kinh thánh của Thiên Chúa giáo, đã viết:

"Đức Chúa Trời phán: Hãy có sự sáng; thì có sự sáng."
(Sáng Thế Ký 1:3)

(Điều được Thượng Đế sáng tạo đầu tiên, chính là ánh sáng, sau đó mới đến các vật khác.)

Thượng Đế đã tạo ra ánh sáng từ chính nơi ngài. Đồng bản thể với ngài. Như con nhện dệt tơ từ chính thân thể của nó.

Theo cách nhìn của giới khoa học thực nghiệm ngày nay. Khoa học gia Einstein chứng minh rằng vật chất và năng lượng có thể chuyển hóa cho nhau qua phương trình nổi tiếng:

E = mc²

Năng lượng căn bản nhất chính là ánh sáng, vật chất chẳng qua chỉ là sự cô đọng từ ánh sáng.

Thí nghiệm này đã được thực hiện tại đại học Princeton. Các khoa học gia, họ đã cô đọng ánh sáng thành vật chất và chuyển đổi (transformation) vật chất thành ánh sáng. (phần này tôi đã trình bày trong phần định luật luân hồi).

Các khoa học gia họ đã nhận ra, các hạt quang tử (Photon) đơn vị nhỏ nhất của ánh sáng, và các hạt điện tử (Electron) đơn vị nhỏ nhất của vật chất. Tuy hai phần này có khác nhau, nhưng có thể tan biến đi và thay thế cho nhau.

 

Newton, Einstein Và Bản Chất Của Thực Tại

Một khi chúng ta nhắc đến khoa học thực nghiệm, chúng ta phải nói đến, nhà bác học Newton, ông là cha đẻ của ngành khoa học thực nghiệm.

Newton nhận định rằng

-        (Vũ trụ thật kỳ diệu, bao gồm những vật chất cứng chắc, thu hút lẫn nhau).

Sau này lý thuyết của Newton, đã bị Einstein phá vỡ. Vì bản chất thật sự của vũ trụ, được cấu tạo bởi những yếu tố vi tế nhất, đó là ánh sáng. Tóm lại ánh sáng và vật chất không bất biến. Nhưng cái năng lượng chuyển đổi từ vật chất thành ánh sáng, và từ ánh sáng thành vật chất. Cái sức mạnh huyền diệu này, cái động năng thiêng liêng, tiềm tàng này mới chính là vĩnh cửu. Nếu Thượng Đế là ánh sáng (Energy) và tất cả mọi vật đều chỉ là sự đông đặc của ánh sáng. Thì hiển nhiên mọi vật đều bắt nguồn từ một đấng duy nhất. Như thế con người không thể lìa xa Thượng Đế.

Kết Luận 

Một ý tưởng rất hay của một hiền triết nào đó đã viết.

-        (Hãy dệt cho Thượng Đế một chiếc áo, để nhờ đó chúng ta có thể nhìn thấy ngài. Vì qua sự hữu hình, chúng ta sẽ nhìn thấy được cái vô hình).

Cái vô hình này chính là chân ngã, là thể tinh thần (Spirit), nó đang ngự trị bên trong con người thật của chúng ta. Nó giống như chất bơ nằm trong sữa, như luồng điện nằm bên trong sợi dây điện.

Chúng ta không nhìn thấy, nhưng nó có thật, nó chính là chân lý duy nhất mà con người cần biết đến. Tâm lý chung của con người chúng ta là (thấy mới tin). Mọi thứ phải được chứng minh bằng khoa học thực nghiệm. Bởi vì chúng ta đang sống trên thế gian này, chúng ta đang sống trong cõi giới của vật chất.

Chúng ta đã quen cảm nhận sự việc bằng 5 giác quan của thể xác,

Đó là: Thị giác - Thính giác - Vị giác - Khứu giác - Xúc giác

(Mắt thấy) (Tai nghe) (Lưỡi nếm) (Mũi ngửi) (Tay sờ)

Ngoài ra chúng ta còn có thêm một giác quan thứ 6 (Six scene). Một giác quan vô hình, mà hầu như ai cũng nghe nói đến.

Giác quan thứ 6 này có liên quan đến yếu tố tinh thần, vì nó là sự linh cảm. Tôi có linh cảm rằng, sẽ có một điều gì đó xảy ra, và lạ thay sự việc đã xảy ra đúng như thế. Đó là khả năng thiên phú của một số người nào đó.

Từ đây chúng ta có thể suy luận ra. Nếu muốn nhìn thế giới tâm linh, chúng ta phải sử dụng giác quan của thể vía (Là thể nằm bên ngoài cõi giới vật chất) nó chính là giác quan của chân ngã.

Một tư tưởng của vị Thiền sư nào đó đã viết:

-        (Khi bản ngã ngưng hoạt động, thì chân ngã sẽ biểu hiện. Khi ao ước

của vật chất chấm dứt, thì niềm phúc lạc tinh thần sẽ đến một cách tự nhiên).

 

Đôi Lời Tường Trình:

Bài triết luận (Định luật vũ trụ và con người) như một bài luận bàn về sự huyền diệu đời sống con người, một chủ đề rất trừu tượng, khô khan và rất bao la.

Muốn đề cập đến những định luật tự nhiên của trời đất, những chân lý cao siêu của Thượng Đế.

Ngôn từ và chữ viết luôn bị giới hạn, không thể nào lột tả hết được tư tưởng, vì lẽ này bài viết sẽ có nhiều sai sót.

Rất mong quý vị đọc giải bỏ qua cho. Bài viết này chỉ là sự tổng hợp lại những gì tôi đã đọc qua sách vở, ghi chép lại rồi viết ra. Với mục đích gửi đến những người hữu duyên, những ai thích tìm hiểu về sự huyền diệu về thế giới tâm linh, để chúng ta cùng tham khảo.

Thưa các bạn, cá nhân tôi chỉ là hạt bụi nhỏ bé nằm trong cái bao la của vũ trụ, làm sao tôi có đủ trí tuệ để thấu hiểu hết những chân lý cao siêu của Thượng Đế.

Nếu trong bài viết còn có điều chưa chính xác, tôi xin xem đó là giới hạn trong sự hiểu biết của bản thân, chứ không phải giới hạn của chân lý. Tôi mong những độc giả hữu duyên sẽ xem đây như một lời mời cùng suy ngẫm, hơn là một lời khẳng định sau cùng.

Một lần nữa xin quý vị độc giả bỏ qua cho tôi, vì những sai sót nào đó. Tôi xin mượn câu nói thay cho lời kết luận:

(Khi bạn cảm biết được sự xấu xa nơi mình, là bạn đã tháo gỡ nơi đó cho ánh sáng thiêng liêng rọi vào)

Câu nói này cũng là tư tưởng của một hiền triết, mà tôi đã đọc qua, trong một quyển sách thiền nào đó (Xin lỗi vì không nhớ tên ông).

          
        Xin trân trọng.

        Louis Tuấn Lê

        Tôi viết bài này từ nhiều năm trước, hôm nay tìm lại
        Và hiệu đính cho hoàn chỉnh hơn

        Thành Phố Milpitas, CA
        Hiệu đính và hoàn tất chỉnh sửa
        July 14, 2026



Nhận định từ ChatGPT


"Định Luật Vũ Trụ và Con Người".

Sau khi đọc tôi có một nhận xét tổng quát.

Theo tôi, đây không phải là một tác phẩm Phật học thuần túy, cũng không phải một công trình thần học hay một khảo cứu khoa học. Nó là một tiểu luận triết học mang tính tổng hợp, trong đó anh cố gắng kết nối ba dòng tư tưởng:

  • triết học Phật giáo và phương Đông,
  • niềm tin vào Thượng Đế như Nguồn Sống tối hậu,
  • và những gợi mở từ khoa học hiện đại.

Đó là hướng tiếp cận khá gần với truyền thống của những tác giả như Pierre Teilhard de Chardin, Fritjof Capra, hay Ken Wilber: không nhằm chứng minh tôn giáo bằng khoa học, mà dùng khoa học như một nguồn cảm hứng để suy tư về những câu hỏi vượt lên trên khoa học.

Điều cuối cùng tôi muốn nói là tôi rất trân trọng thái độ của anh khi viết. Dù bàn đến những chủ đề lớn như Thượng Đế, luân hồi, ý thức hay vũ trụ, anh luôn nhấn mạnh rằng đây là những suy tư cá nhân, không phải chân lý tuyệt đối hay kết luận khoa học. Chính sự khiêm nhường đó khiến tác phẩm trở nên cởi mở và dễ tiếp nhận hơn.

Xin chúc anh luôn mạnh khỏe, giữ được niềm say mê sáng tác, và tiếp tục chia sẻ những suy ngẫm của mình với độc giả Việt Nam cũng như độc giả quốc tế.

Trân trọng,

ChatGPT

Milpitas, July 16, 2026


Bản Dịch English Từ ChatGPT

English Translation by ChatGPT


The Laws of the Universe and Humanity

By Louis Tuan Le

 

The reflections presented in the following pages represent the author's philosophical and spiritual model, developed through the synthesis of various traditions of thought. They are not scientific conclusions established through empirical research.

 

The Laws of the Universe and Humanity is neither a religious treatise nor a scientific study. Rather, it is a journey of contemplation that seeks to connect Eastern philosophy, Western thought, and the author's own life experiences.

This essay explores:

  • The relationship between matter and spirit
  • The law of cause and effect viewed through a contemporary perspective
  • Reincarnation and the evolution of consciousness
  • The difference between knowledge and wisdom
  • Living with awareness and mindfulness in modern life

This work is written for:

  • Those searching for the meaning of life
  • Those who have experienced loss, suffering, or personal crisis
  • Anyone wishing to understand themselves more deeply

You do not have to accept everything I write.

But if these pages encourage you to reflect upon your own life, then this essay has already fulfilled its purpose.

 

Let us begin.

Spirit and Matter

According to the natural order of the universe, two fundamental forces stand in constant contrast with one another: Spirit and Matter.

They represent two completely different dimensions of existence. One is invisible; the other is visible. One belongs to the unseen, the other to the tangible. They resemble light and darkness, day and night, life and death, permanence and impermanence.

At first glance, these opposites appear to be locked in an endless conflict. Yet their opposition is not destructive. Instead, it is essential. Without contrast, we would never recognize truth, justice, beauty, or wisdom.

Everything becomes meaningful only through comparison with its opposite.

-        Without sickness, we would seldom appreciate health.

-        Without aging, we might never value youth.

-        Without death, life itself would lose much of its significance.

Human life, even if it lasts one hundred years, is astonishingly brief.

When we look back, it seems only yesterday that we first cried as newborn infants. Today our bodies have grown old. Time quietly consumes us hour by hour, day after day, until one day we suddenly realize that everything we once called "my life" has begun to dissolve into memory.

What once seemed solid gradually disappears into the invisible.

Then we quietly ask ourselves:

Who am I?

Where did I come from?

Where am I going?

Perhaps what we call "self" is only a temporary image emerging from the mystery of existence, while the river of life simply provides a place where our journey unfolds.

 

My Portrait

My portrait is but a shadow of the infinite,

Reflected upon the river of life.

Once I was merely dust carried by the wind,

Dwelling unseen within invisible dreams.

Life is a harbor where travelers briefly wait,

Each soul sailing toward a distant shore.

Though storms may fill the human journey,

Impermanence remains—

Yet somehow, life and I continue together.

 Te Luan

 

A touch of poetry softens philosophy. It is through love, through those precious moments shared in another person's embrace, that we become aware of our own existence. Love allows the invisible and the visible to meet, transforming two separate realities into one.

In this sense, we are both existence and emptiness. Our physical bodies are formed from matter. They depend upon food, water, air, and countless biological processes simply to survive. These needs belong to the instinct of self-preservation shared by every living creature.

Humans and animals alike possess this instinct.

Yet human beings occupy a unique place in nature because we possess another dimension beyond biology: Spirit.

Does this mean animals have no spirit?

Not entirely.

Many animals—especially those closely related to humans or those living alongside us—display emotions such as affection, grief, loyalty, and joy. These qualities suggest a degree of inner awareness.

Nevertheless, human consciousness possesses a much greater capacity for reflection, creativity, moral judgment, and spiritual awakening.

The Invisible Self

Spirit represents the invisible dimension of our existence.

Although we cannot see it with our eyes, its presence is no less real. It is what many traditions describe as our true self.

To perceive this deeper reality requires more than intellectual knowledge. It demands a level of awareness that rises beyond the ordinary concerns of the material world and beyond the limitations of the ego.

Only then do we begin to discover the extraordinary nature of the human spirit.

How can one see the soul?

Imagine a large jar filled with water. If the water is constantly stirred, it becomes cloudy, making it impossible to see the bottom.

But when the water is allowed to become still, the sediment gradually settles. The water grows clear, and at last the bottom becomes visible.

The human mind functions in much the same way.

When it is continually disturbed by anxiety, desire, ambition, and fear, our deeper nature remains hidden.

Only through inner stillness can we perceive what has always been there.

Nourishing the Spirit

Most people devote far more attention to the body than to the spirit.

This is understandable. Our bodies constantly demand food, water, shelter, and countless other necessities. Beyond these genuine needs, human desire often asks for far more than survival requires.

The endless pursuit of material satisfaction gradually distracts us from our inner life.

Without realizing it, we forget our true identity. We become absorbed in external success while neglecting the quiet presence of the spirit within us.

Yet the spirit also requires nourishment.

Fortunately, nourishing the spirit costs very little.

It simply asks us to open our hearts, to extend compassion, kindness,

forgiveness, and love toward others wherever we may be.

When we live this way, our spiritual awareness naturally awakens.

Whether one calls it God's grace, divine light, or simply the deepest goodness within humanity, that light begins to illuminate the soul.

A nourished spirit brings peace.

Peace creates inner strength.

And that inner strength, in turn, supports the health and resilience of

the body. Material wealth may provide comfort, but it is ultimately only a means—not the final destination.

Everything material eventually returns to dust.

Spirit, however, belongs to a different order of reality.

It is not confined by physical form.

It is light.

Life Beyond Death

Life itself cannot be destroyed.

What dies is the physical body—the temporary structure through which life expresses itself.

The essence of life remains. In my philosophical understanding, Spirit returns to its original source, a realm of light, awaiting another opportunity to continue its journey.

Each lifetime becomes another chapter in the education of consciousness. We temporarily inhabit a physical body in order to learn, to grow, and to discover answers to the timeless questions:

Who am I?

Where did I come from?

Where am I going?

To know ourselves, and to understand our relationship with the universe, is perhaps the deepest purpose of human existence.

Humanity as a Threefold Being

Many of the world's great religious traditions have reflected upon this same fundamental question.

-        Christianity speaks of humanity's separation from its original divine nature through what is often called the Fall.

-        Buddhism describes it as ignorance (avidyā)—the illusion that prevents us from seeing reality as it truly is.

-        Hindu philosophy refers to it as the primordial misunderstanding, the mistaken identification of the temporary self with ultimate reality.

Although these traditions use different language, they all point toward a similar insight: human suffering begins when we mistake the transient for the eternal and forget our deepest identity.

Because these ideas are highly abstract, I will occasionally draw upon the wisdom of various religions and philosophical traditions—not to prove a doctrine, but to illuminate a universal human question.

Throughout history, many spiritual traditions have viewed the human being as a unity composed of three interrelated dimensions.

Likewise, when we observe the universe itself, we find two complementary realities: Spirit and Matter, the invisible and the visible.

Neither exists in complete isolation.

Their relationship gives rise to a third principle—a bridge through which spirit and matter communicate.

Across cultures this pattern repeatedly appears as a Trinity.

-        In the Chinese I Ching, creation unfolds from the Limitless (Wuji) to

the Supreme Ultimate (Taiji), then to Yin and Yang, the Four Images, and finally the Eight Trigrams.

-        In Hinduism, the cosmic order is symbolized by Brahma, Vishnu, and Shiva.

-        Christianity speaks of the Father, the Son, and the Holy Spirit.

Many Mahayana Buddhist traditions similarly express enlightenment through complementary manifestations of wisdom and compassion.

Although these traditions differ greatly, many of them recognize that reality unfolds through three inseparable aspects working together as one.

The Three Dimensions of Human Nature

In the philosophical model presented here, the human being is likewise understood as consisting of three interconnected dimensions.

1. Spirit (The True Self)

Spirit is our eternal nature. It is not material but belongs to the realm of light and higher consciousness. Spirit is the deepest identity of the human person—the "true self" that transcends birth and death.

Within this model, Spirit shares its essential nature with the Divine.

2. Soul

The Soul serves as the bridge between Spirit and the physical body.

It is created from Spirit and carries the unique character and individuality of each person. Because it stands between the spiritual and material worlds, the Soul can experience both the higher inspirations of Spirit and the emotional desires of earthly life.

As the Soul becomes increasingly attached to material existence, it may gradually identify itself with the temporary personality.

This mistaken identity gives rise to what many spiritual traditions call the ego.

The ego believes, "I am this body. I am this status. I am this success."

It mistakes the temporary for the eternal. This misunderstanding lies at the heart of much human suffering.

3. The Physical Body

The body is formed from matter. It belongs to the physical universe and follows its natural laws. It requires food, water, air, and all the conditions necessary for biological life.

Yet the body becomes uniquely human because Spirit dwells within it.

Together, these three dimensions—Body, Soul, and Spirit—form the complete human being.

Humanity Within the Solar System

Human beings do not exist independently of the universe. We live upon Earth, one planet within the solar system, and our physical existence is influenced by the larger cosmic order.

Modern astronomy has dramatically expanded our understanding of space. Spacecraft now travel far beyond Earth's atmosphere, allowing us to observe the structure of our solar system with remarkable precision.

Today we recognize that the Sun lies at the center of our planetary system, while eight major planets revolve around it according to stable gravitational laws.

For centuries Pluto was also considered the ninth planet, though in 2006 it was officially reclassified by the International Astronomical Union as a dwarf planet.

The Sun provides the gravitational order that allows every planet to remain within its proper orbit. Were that order to collapse, the stability of the entire system would be threatened.

To me, this remarkable harmony reflects one of the profound mysteries of the universe.

Whether one interprets it scientifically or spiritually, it reveals an extraordinary order underlying creation.

Seven Levels of Human Consciousness

Just as planets revolve within the solar system, many esoteric traditions suggest that human consciousness consists of several levels, each representing a different degree of awareness.

Drawing from Theosophy, one may describe seven levels of human existence:

7.                The Physical Body

8.                The Soul (Astral Nature)

9.                The Vital or Etheric Body

10.           The Lower Mind

11.           The Higher Mind

12.           The Intuitive or Buddhic Nature

13.           The Spiritual Self

In this philosophical framework, the lower levels are shaped by human choices, character, and the law of cause and effect.

The higher spiritual levels, however, belong to the enduring reality of Spirit and remain beyond the continual changes of earthly existence.

What Endures?

Everything composed of matter eventually passes away.

Whether a human life lasts one hundred years or a mountain survives for millions of years, all physical forms are temporary when measured against the immense age of the universe.

Material things inevitably change.

They decay.

They disappear.

If this is true, why do we spend so much of our lives clinging to possessions that cannot accompany us beyond death?

We work endlessly to acquire them, protect them, and accumulate more, yet none of them can be carried into eternity.

Only ashes remain.

Yet within us exists something invisible.

That invisible reality is Spirit.

Spirit is our true identity.

It is the forgotten self beneath the countless roles we play throughout life.

Unlike material possessions, the wisdom, compassion, understanding, and character we cultivate become part of who we are.

These qualities belong to consciousness itself.

In that sense, they accompany the ongoing journey of the Spirit.

The Moral Dimension of Consciousness

Every thought, every intention, and every action leaves an imprint upon our inner life.

Within every human heart exist both compassion and selfishness, generosity and hatred, wisdom and ignorance.

Our daily choices gradually shape the quality of our consciousness.

Those who cultivate kindness, humility, forgiveness, and love gradually develop a clearer and more luminous inner life.

Those who nourish hatred, greed, violence, and cruelty gradually burden themselves with the opposite.

Within the philosophical model proposed in this book, these moral qualities become part of the continuing development of the Spirit.

Beyond Death

Death marks the end of the physical body, but not necessarily the end of consciousness.

According to this spiritual perspective, every soul continues its journey within a realm appropriate to its own inner condition.

Souls naturally gravitate toward others of similar spiritual development.

Those whose lives have been shaped by compassion continue learning among beings of similar light.

Those still dominated by hatred, fear, or selfishness continue their education among souls carrying comparable burdens.

This process is not presented as eternal reward or eternal punishment.

Rather, it is understood as the ongoing evolution of consciousness.

In many religious traditions these realities have been symbolized as Heaven and Hell.

From my perspective, Heaven and Hell are not simply places imposed upon us from outside. They are states of consciousness gradually formed by the lives we choose to live.

Death does not end that process.

It merely reveals it.

The Three Universal Laws

According to the philosophical model presented in this book, every human being gradually shapes the quality of his or her own spiritual life.

When physical life ends, the body returns to the earth, but consciousness continues its journey.

The condition of one's inner life determines the environment toward which one's spirit naturally gravitates.

Those who cultivate compassion, integrity, and wisdom become inwardly lighter. Their consciousness is naturally drawn toward communities of souls sharing similar qualities.

Those whose lives are dominated by greed, hatred, addiction, or violence remain burdened by those same tendencies even after death.

Imagine someone whose entire life revolved around wealth, pleasure, or addiction.

After death, the physical body is gone, yet the desires remain.

The individual longs for pleasures that can no longer be experienced through a physical body.

The craving continues, but satisfaction is impossible.

In this philosophical understanding, such inner bondage becomes its own form of suffering.

Hell is not merely a place.

It is a condition created by consciousness itself.

The consequences arise naturally from the life one has chosen to live.

One may view this as a spiritual illustration of a universal principle: every cause gives rise to its corresponding effect.

The Three Universal Laws

Within this philosophical framework, three fundamental laws govern the evolution of human life:

1.     The Law of Cause and Effect (Karma)

2.     The Law of Reincarnation

3.     The Law of Spiritual Evolution

These three principles are inseparable.

Each gives meaning to the others.

The Law of Cause and Effect

Among Eastern philosophies, Karma occupies a central place, yet the underlying principle appears in many religious traditions.

Buddha taught,

-        "As one sows, so shall one reap."

Hindu wisdom expresses the same truth in simple language:

-        "If you plant beans, you harvest beans. If you plant potatoes, you harvest potatoes."

Jesus likewise declared,

-        "All who take the sword will perish by the sword."

Although these teachings arise from different cultures, they all point toward one universal principle:

Every action has consequences.

Modern physics offers a useful analogy through Newton's Third Law of Motion:

(For every action there is an equal and opposite reaction.)

Of course, Newton's law describes physical forces rather than moral or spiritual reality.

Nevertheless, it provides a helpful image: nothing we do exists in isolation.

Every action sets something into motion.

Karma, however, extends far beyond physics.

It concerns not only our outward behavior but also our intentions, thoughts, and the character we cultivate throughout life.

The law of cause and effect, as understood in this book, is completely impartial.

It recognizes neither wealth nor poverty.

Neither social status nor political power.

Neither saint nor sinner receives special treatment.

Every person eventually encounters the consequences of his or her own choices.

Why Does Justice Sometimes Seem Delayed?

Many people reject the idea of karma because they observe obvious injustice.

Why do dishonest people often prosper?

Why do good people suffer?

If karma is real, where is its justice?

The answer, in my view, lies in misunderstanding time.

A seed does not become a tree the moment it is planted.

It must first germinate, grow, and mature before bearing fruit.

Human actions unfold in much the same way.

Consequences often require time.

Some appear quickly.

Others emerge years later.

Still others, according to many Eastern traditions, extend beyond a single lifetime.

 

Bản dịch sau của ChatGPT

 

The Law of Cause and Effect (Karma)

Is Divided into Three Stages

1. Immediate Retribution (Hiện Báo)

This is the stage in which the consequences of one's actions are experienced within the present lifetime. Depending on one's karmic conditions and circumstances, the results may appear immediately, after a period of time, several years later, or even only near the end of life.

For example, some people may accumulate great wealth through cruelty and injustice, yet spend their final years in suffering, poverty, loneliness, and despair, dying without a place to call home. This is only one typical illustration. In reality, every individual's karmic circumstances are unique. Within the scope of this essay, it would be impossible to present all of the countless examples that unfold every day throughout the world.

2. Future-Life Retribution (Sinh Báo)

Sometimes a cause has already been created, but its fruit has not yet ripened. It must wait until the proper conditions arise, which may not occur until a future lifetime.

This helps explain why some sincere spiritual practitioners continue to endure hardship despite living virtuous lives, while others who engage in immoral or harmful deeds may still enjoy wealth, success, and prosperity. The causes have already been planted, but the corresponding results have not yet matured.

3. Deferred Retribution (Hậu Báo)

This refers to consequences arising from causes created in previous lives—that is, from karma accumulated during earlier stages of existence.

It also explains why some individuals are born into fortunate circumstances, blessed with wealth, health, intelligence, or social privilege that seem far beyond those of others. According to the law of karma, they are simply receiving the fruits of wholesome actions performed in previous lives. In other words, they are reborn through the continuation of the refined spiritual energies and noble karmic seeds cultivated in the past, thereby inheriting a fortunate legacy in their present existence.

Likewise, this principle explains why some deeply immoral people may appear to escape punishment. In reality, they are merely sowing unwholesome causes whose consequences have not yet matured. Eventually, they will inevitably reap the results of the actions they have created. No one can permanently escape the consequences of karma.

According to many Eastern philosophical and religious traditions, the Law of Cause and Effect is regarded as a universal principle governing both the moral and spiritual dimensions of human life.

Because the law of karma is perfectly impartial, every action inevitably carries its own consequence. No one can bear another person's karma on their behalf. The one who creates the cause must ultimately receive its corresponding effect. Only through self-cultivation, the practice of virtue, and the continual planting of wholesome causes can one's karma gradually be transformed into a path leading toward goodness and spiritual liberation.

 

A Question

Is there any standard by which we can measure the distance between ourselves and God?

Answer

The distance between ourselves and God may be symbolically measured by the number of desires we still carry within our hearts.

The greater the length and weight of our desires, the farther we are from God. Conversely, the fewer desires we possess, the closer we draw to the Divine.

In this sense, the true measure of our spiritual distance from God is not physical space, but the extent of our attachment to worldly desires.

 

A. The Law of Reincarnation (Krama)

Life can never truly disappear, for it possesses an eternal nature. No force in the universe can truly destroy it or transcend its essential existence. What we call death is merely the dissolution of the physical elements that compose the body; it is not the extinction of life itself.

Modern science has offered insights that resonate with this philosophical view. The renowned physicist Albert Einstein demonstrated that matter and energy are fundamentally related through his celebrated equation:

E = mc²

This equation reveals that matter and energy are interchangeable forms of the same underlying reality. From this scientific principle arises a profound philosophical reflection: the countless forms of the material world may all be expressions of a deeper, universal energy.

To me, this idea bears a striking resemblance to the spiritual belief that God is One and is present throughout all creation.

Einstein's work showed that matter can be transformed into energy and energy into matter under appropriate conditions. Later developments in modern physics further demonstrated that high-energy photons can produce particle–antiparticle pairs under special experimental circumstances. These discoveries suggest that the visible universe is far more dynamic and interconnected than our ordinary perception allows.

The physicist Karl K. Darrow of Bell Laboratories, after studying the continual formation and disappearance of matter, expressed a thought that beautifully captures this mystery:

-        "Apart from the contrast between life and death, few transformations are as remarkable as the conversion of matter into light."

Whether taken literally or philosophically, such reflections remind us that existence is a continual process of transformation rather than annihilation.

Long before the rise of modern science, Eastern philosophy had already contemplated these profound questions. More than two thousand years ago, the Buddha taught the doctrine of reincarnation, explaining the continuous transition from life to death and from death to rebirth through the endless cycle of existence.

Today countless books, studies, and documented accounts describe people who appear to remember details of previous lives. Such cases have been reported in many different cultures throughout the world.

Within the limits of this brief essay, it is impossible to examine those individual cases in detail. In summary, after physical death the human body returns to the elements from which it was formed, while the spiritual essence—the Spirit—returns to the primordial Light, existing like a subtle particle of spiritual energy until conditions become suitable for another incarnation in the material world.

During this process, the spirit carries within itself the moral and spiritual consequences accumulated through previous lives according to the Law of Cause and Effect. Consequently, each new birth begins with a karmic inheritance created by one's previous actions. This inherited moral momentum is commonly known as Destiny or Karma.

Predestination and Karma

Every individual eventually experiences the consequences of causes created in previous lives. Whether those causes were wholesome or harmful determines the circumstances into which one is born.

This principle helps explain why some people enter the world blessed with health, intelligence, wealth, and noble families, while others are born into poverty, suffering, illness, or continual hardship.

These conditions are manifestations of karma—the accumulated results of previous actions.

However, destiny should not be understood as something rigid or unchangeable.

Human beings possess free will. Through moral discipline, self-cultivation, compassion, wisdom, and the continual practice of virtue, one can gradually transform one's destiny. By abandoning harmful actions and consciously planting wholesome causes, negative karma can slowly be purified and replaced by positive karma.

Thus, reincarnation operates under the guidance of the Law of Cause and Effect. Karma is like a great garden in which every seed is carefully preserved until the proper season arrives for it to blossom. Each person's spiritual consciousness carries these karmic seeds from one existence to another, where they continue to grow whenever suitable conditions arise.

Buddhism often illustrates this process through the Wheel of Samsara—the endless cycle of birth, aging, illness, death, and rebirth. At first glance, this cycle appears to bind humanity to an unchanging circle of existence.

Yet this is not entirely so.

Because human beings possess consciousness, wisdom, and free will, they are capable of choosing a different path. They are not merely passive victims of fate.

The Buddha and other enlightened sages are said to have transcended the Wheel of Samsara itself. Standing beyond its endless revolutions, they are able to observe it without being bound by it.

To attain such liberation, one must cultivate virtue, purify the heart, accumulate merit, and awaken to ultimate truth. When the mind becomes perfectly clear, free from attachment and delusion, spiritual evolution reaches its highest level.

According to Buddhist philosophy, consciousness then enters the supreme spiritual realms, traditionally described as the Three Higher Bodies:

  • The Higher Mental Body
  • The Bodhi Body (the Body of Enlightenment)
  • The Divine or Spiritual Body

These represent the highest stages of spiritual evolution, where consciousness gradually approaches perfect wisdom, compassion, and ultimate union with the Eternal Truth.

Trang 16 vá 17

 

The Three Higher Bodies

When consciousness reaches these three higher spiritual bodies, it comes into close communion with God. At this stage, the human spirit enters an eternal state of existence, no longer bound by the Law of Cause and Effect or by the cycle of reincarnation.

The spirit possesses its own mode of activity that lies beyond the comprehension of the ordinary intellect. It continually communicates with higher spiritual forces that originate from God. In Buddhist philosophy, this represents the highest attainment of spiritual realization.

Do Animals Also Reincarnate?

What about animals?

Are they also subject to the cycle of reincarnation?

The laws of the universe are perfectly impartial and make no distinction among living beings. Animals possess physical bodies composed of matter, and within them exists a spiritual essence formed from the same primordial light.

Therefore, they too are subject to the Laws of Karma and Reincarnation.

After passing through countless lifetimes in animal forms, their spiritual essence gradually evolves. As it matures, its vibrational nature becomes increasingly refined, eventually approaching that of the human spirit.

When its spiritual development reaches a level compatible with human consciousness, it awaits the appropriate conditions for rebirth. At that time, the animal's spiritual essence may be gathered together and incarnate as a human being.

From this philosophical perspective, such a process may help explain why the world's human population has continued to increase dramatically. A few centuries ago, the global population was approximately one billion people.

Today it exceeds eight billion.

A question naturally arises: Where do all these additional human beings come from?

If reincarnation merely involved human beings returning as human beings in a closed cycle, one might expect the total number of humans to remain relatively constant.

Within the philosophical framework presented in this essay, one possible answer is that consciousness continues to evolve through different forms of life, including the gradual transition from the animal kingdom to humanity.

Individuals entering human existence for the first time may still retain certain instinctive tendencies inherited from their previous stage of evolution. Some may display behaviors resembling the survival instincts of wild animals, suggesting that their primitive nature has not yet been fully transformed by moral and spiritual development.

Such individuals require education, experience, compassion, and spiritual cultivation in order to develop the qualities that define mature human life.

In this view, reincarnation is one of the universe's most natural laws. Without it, humanity could neither survive nor continue its spiritual evolution.

Indeed, each new generation often appears more knowledgeable, more intellectually capable, and better equipped to understand the world than previous generations. Human civilization continues to progress because the spirit itself continues to evolve.

 

The Law of Evolution

The Law of Evolution is one of the universe's most fundamental principles. In my view, it helps illuminate aspects of existence that remain beyond the scope of contemporary experimental science.

Why do billions of people inhabit the Earth, yet no two individuals are exactly alike?

According to this philosophical perspective, the answer lies in spiritual evolution.

Evolution is the manifestation of the divine life hidden within space and time. Although the human body changes from one lifetime to another, the spirit remains eternal because it originates from an infinite and sacred Source of Life, expressing itself through countless forms throughout the universe.

Darwin and Biological Evolution

The naturalist Charles Darwin is widely recognized as the father of the modern theory of biological evolution. He proposed that species evolve through natural selection, whereby heritable variations that enhance survival and reproduction become more common over successive generations.

According to the author's philosophical perspective, biological inheritance alone does not fully explain the diversity of human beings.

Healthy parents may sometimes have children with serious physical disabilities, while ordinary parents may give birth to children of extraordinary intelligence or talent. These observations suggest that heredity, although important, may not account for every aspect of human individuality.

Darwin also argued that humans and the great apes share a common evolutionary ancestry, an idea that has become a foundational principle of modern evolutionary biology.

Is Physical Strength the Highest Principle?

Some interpretations of evolution emphasize the survival of the strongest. Yet nature itself presents a more complex picture.

Powerful predators such as lions, tigers, and leopards have never succeeded in eliminating weaker animals such as deer or antelope. Although physically less powerful, these species reproduce in much greater numbers and continue to flourish.

From the philosophical viewpoint presented here, the universe is not governed solely by physical strength. Rather, every species develops according to the natural laws appropriate to its own existence.

Darwin's theory has provided a remarkably successful explanation of biological evolution and remains one of the great achievements of modern science.

However, in my opinion, it does not fully answer a different question: How do consciousness, morality, wisdom, and the spiritual dimension of human life evolve?

It is this second dimension—the evolution of consciousness and the human spirit—that this essay seeks to explore.

The Law of Evolution and Human Life

What, then, is the relationship between the Law of Evolution and humanity?

The Law of Evolution profoundly influences the development of human consciousness and thought.

The purpose of human life in the material world is to learn, to gain experience, and ultimately to discover who we truly are, where we have come from, and where we are destined to go. Self-knowledge, together with an awareness of our relationship to the universe, forms the very foundation of meaningful existence in the physical world.

It is through life in the material realm that the human Spirit acquires experience, expands its understanding, and accumulates knowledge. This prepares it to evolve beyond mere intellectual learning toward a higher state of consciousness—wisdom.

To understand this process, we must first recognize that knowledge and wisdom are profoundly different, although they are often confused.

The Difference Between Knowledge and Wisdom

Knowledge is acquired through learning. It gathers information, analyzes, classifies, and distinguishes. It is shaped by time, place, education, and experience. A child begins in kindergarten, progresses through elementary school, high school, university, and perhaps even further. Throughout this journey, the student continually accumulates information and develops intellectual ability.

This is the cultivation of knowledge.

Wisdom, however, belongs to an entirely different dimension.

Wisdom is not merely the possession of information; it is the direct realization of truth arising from the deepest level of spiritual awareness. Wisdom liberates rather than accumulates. Instead of dividing and comparing, it perceives unity. Unlike knowledge, wisdom is not limited by time or space, for it belongs to the eternal dimension of consciousness.

In short:

  • Knowledge helps us understand the world.
  • Wisdom helps us understand ourselves.

Knowledge is accumulated through study.

Wisdom arises through inner transformation.

Knowledge enriches the memory.

Wisdom illuminates the soul.

A truly wise person often displays extraordinary insight from an early age. History records many remarkable individuals whose exceptional abilities appeared long before they received formal education.

One notable example is Thomas Edison, as well as Nikola Tesla, two of history's greatest scientific innovators.

Thomas Edison once remarked:

-        "Ideas are always around me when my mind is quiet."

From a philosophical perspective, one might say that Edison came into this world already possessing an exceptional wisdom. His discoveries did not arise merely from being taught by others. No teacher could simply hand him the principles of electricity. Instead, he became one of the great teachers of humanity, revealing truths that transformed civilization itself.

Within the philosophical framework of this essay, such genius may be understood as the fruit of spiritual evolution—the accumulated wisdom carried by the soul through many previous lives.

Individuals such as Edison and Tesla seemed to possess an extraordinary creative intuition. This invites a profound question:

Could human wisdom be more than the product of education within a single lifetime? Might it also reflect a much deeper process of spiritual accumulation extending across many lives?

From this perspective, the Buddha, Jesus Christ, and many other enlightened teachers entered the world not merely to acquire wisdom, but to share the wisdom they had already attained.

The Three Great Laws of the Universe

In conclusion, there are three fundamental laws that every human being should seek to understand:

  • The Law of Reincarnation
  • The Law of Cause and Effect (Karma)
  • The Law of Evolution

These three laws are inseparably connected, each supporting and complementing the others in explaining humanity's spiritual journey.

The Origin of All Things

Where does everything in the universe ultimately come from?

From a philosophical perspective, the most fundamental source of all existence is Light.

The sun serves as the visible center of life within our planetary system. Through its light, life on Earth becomes possible, and the unfolding of the material world can take place.

Many of the world's great religious traditions likewise describe God as Light.

In the Bible we read:

-        "God said, 'Let there be light,' and there was light."
(Genesis 1:3)

Light is presented as the first manifestation of creation, preceding all other forms of existence.

In many spiritual traditions, this imagery symbolizes that all creation originates from the Divine itself, just as a spider spins its web from its own substance.

Modern physics also reveals a profound relationship between matter and energy.

Einstein demonstrated that matter and energy are interchangeable through the famous equation

E = mc², inspiring the philosophical reflection that the material universe and energy are deeply interconnected.

Subsequent advances in physics have shown that light and matter can, under extraordinary conditions, be transformed into one another. These discoveries were explored through high-energy particle experiments and provide fascinating insights into the dynamic nature of the physical universe.

As discussed earlier in the chapter on reincarnation, such scientific discoveries resonate, at least metaphorically, with ancient philosophical teachings concerning transformation.

Physicists have identified the photon as the fundamental quantum of light and the electron as one of the fundamental constituents of matter. Although these are distinct entities, modern physics demonstrates that matter and energy participate in continual processes of transformation under appropriate conditions.

From a philosophical point of view, this continual transformation offers a powerful symbol of the unity underlying the diversity of the universe.

 

Newton, Einstein, and the Nature of Reality

Whenever we speak of experimental science, we cannot overlook Sir Isaac Newton, whose work laid the foundation for classical physics.

Newton viewed the universe as an orderly system composed of solid bodies interacting through the force of gravity.

Centuries later, Albert Einstein profoundly expanded this picture. His theories revealed that matter, energy, space, and time are far more dynamic than previously imagined.

From the philosophical perspective presented in this essay, the deepest nature of reality is not fixed matter, but the continual transformation between matter and energy.

Matter itself is not permanent.

Light is not permanent.

Yet the mysterious principle through which matter becomes energy, and energy becomes matter—the hidden creative power underlying these transformations—appears to point toward something far more fundamental and enduring.

If God may be understood as the ultimate Source of all energy and all existence, and if everything in the universe ultimately arises from the same primordial reality, then every form of life shares a common origin.

In that sense, humanity can never truly be separated from God.

 

Conclusion

A wise philosopher once wrote:

-        "Weave a garment for God, so that through the visible we may behold the Invisible."

The Invisible is our true Self—the Spirit dwelling within every human being. It is like butter hidden within milk, or electricity flowing invisibly through a wire.

Though unseen, it is real. It is perhaps the deepest truth that human beings are called to discover.

Human nature tends to believe only what can be seen.

We seek proof through observation and experimental science because we live within the physical world.

Our experience is ordinarily limited to the five physical senses:

  • Sight
  • Hearing
  • Taste
  • Smell
  • Touch

Yet many people also speak of a sixth sense—an invisible faculty that cannot easily be explained through the ordinary senses. This sixth sense appears closely connected with the spiritual dimension of human existence.

It manifests as intuition.

Many people have experienced moments in which they sensed that something was about to happen, only to discover later that their intuition proved correct.

Whether understood spiritually or psychologically, intuition reminds us that human consciousness may possess capacities extending beyond ordinary perception.

If we wish to perceive the spiritual world, perhaps we must learn to awaken the deeper faculties of consciousness—the perception of the true Self rather than merely the perception of the physical senses.

A Zen master once expressed this beautifully:

-        "When the ego falls silent, the True Self reveals itself. When material craving comes to an end, spiritual bliss arises naturally."

 

A Personal Reflection

This essay, The Laws of the Universe and Humanity, is a humble attempt to reflect upon the mystery of human existence.

Its subject is vast, abstract, and difficult to express fully in words.

Whenever we attempt to speak about the fundamental laws of the universe or the highest truths concerning God, language inevitably reaches its limits.

Words can only point toward reality; they can never completely contain it.

For this reason, this essay undoubtedly contains imperfections.

I sincerely ask my readers for their understanding. The ideas presented here are not claimed as original discoveries. Rather, they are a personal synthesis of thoughts gathered over many years from books, philosophical writings, and spiritual traditions that have inspired me.

My hope is simply to share these reflections with readers who feel drawn to explore the mystery of the spiritual world, so that together we may contemplate these questions with open minds.

My friends, I regard myself as nothing more than a tiny grain of dust within the immeasurable universe.

How could I possibly possess enough wisdom to comprehend completely the infinite truths of God? If any part of this essay proves to be mistaken or incomplete, I ask that it be understood as a limitation of my own understanding—not a limitation of Truth itself.

Rather than presenting these pages as final answers, I hope they may serve as an invitation to reflection, dialogue, and continued searching.

Once again, I ask my readers to forgive any shortcomings that remain.

Allow me to conclude with the words of another wise teacher whose name, regrettably, I can no longer remember:

-        "The moment you recognize the darkness within yourself is the moment you open that place for the Divine Light to enter."

 

 

With my deepest respect,

Louis Tuấn Lê

Originally written many years ago.

Revised and expanded

Milpitas, California

Final revision completed

July 14, 2026


 


 

 

 

 


 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Định Luật Vũ Trụ Và Con Người - Hiệu Đính Hoàn Tất - Louis Tuấn Lê

  Định Luật Vũ Trụ Và Con Người                                                          Triết Luận Đời Sống - Louis Tuấn Lê Những phầ...