250 NĂM NHÌN LẠI MỘT NGỌN ĐUỐC TỰ DO
Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ. Đêm nay, bầu trời nước Mỹ sẽ lại bừng sáng. Hàng triệu pháo hoa sẽ nở rộ trên bầu trời của năm mươi tiểu bang, từ những thành phố ven Đại Tây Dương đến bờ biển Thái Bình Dương xa thẳm.
Mỗi pháo hoa là những tia sáng rực rỡ
không chỉ là niềm vui của một ngày lễ quốc gia, mà còn là ánh hồi quang của
lịch sử, của lòng quả cảm, của những hy sinh và khát vọng tự do đã thắp lên
ngọn đuốc bất diệt suốt hai trăm năm mươi năm qua.
Hai trăm
năm mươi năm. Một phần tư thiên niên kỷ. Đó không chỉ là chiều dài của thời
gian, mà là chiều sâu của ký ức, của máu và nước mắt, của niềm tin và ý chí mà
biết bao thế hệ người Mỹ đã cùng nhau gìn giữ và vun đắp.
Nhìn lại
hành trình ấy, ta như nghe lại tiếng chuông lịch sử ngân vang từ mùa hè năm
1776. Từ mười ba thuộc địa nhỏ bé nằm dọc bờ biển phía Đông, những con người
bình thường nhưng mang trong mình một khát vọng phi thường đã quyết định đứng
lên chống lại một đế quốc hùng mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ.
Ngày 4
tháng 7 năm ấy, Bản Tuyên Ngôn Độc Lập được công bố, khai sinh một quốc gia
mới, được xây dựng trên những nguyên lý thiêng liêng và táo bạo: quyền được
sống, quyền được tự do, và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Nhưng con
đường của tự do chưa bao giờ là con đường trải đầy hoa hồng.
Quốc gia non trẻ vừa mới ra đời đã
phải đối diện với những thử thách khốc liệt của chiến tranh, nghèo đói và chia
rẽ.
Có những
thời khắc tưởng như ngọn đèn tự do sẽ bị dập tắt ngay trong buổi bình minh của
lịch sử. Đó là mùa đông lạnh giá năm 1776, khi đội quân cách mạng kiệt quệ, đói
rét và thiếu thốn mọi thứ. Trên những cánh đồng phủ đầy tuyết trắng, dấu chân
rớm máu của những người lính vô danh đã trở thành nền móng cho sự trường tồn
của một quốc gia.
May mắn
thay, vào thời khắc quyết định ấy, nước Mỹ đã có những nhà kiến tạo vĩ đại,
những con người dám đặt cược cả sinh mạng và danh dự của mình vào một ý tưởng
tưởng chừng không thể thực hiện: xây dựng một quốc gia của người dân, do người
dân và vì người dân. Họ không chỉ chiến thắng bằng gươm súng, mà còn chiến
thắng bằng niềm tin vào phẩm giá con người và quyền tự quyết của một dân tộc.
Rồi lịch
sử tiếp tục thử thách nước Mỹ bằng những cuộc nội chiến đau thương, bằng những
cuộc chiến tranh thế giới khốc liệt, bằng những cuộc khủng hoảng tưởng chừng
không thể vượt qua. Nhưng chính trong những cơn bão tố ấy, sức mạnh của tinh
thần tự do lại được tôi luyện và tỏa sáng hơn bao giờ hết.
Cuộc Nội
chiến thế kỷ XIX đã xóa bỏ xiềng xích nô lệ và hàn gắn một quốc gia từng đứng
bên bờ vực tan vỡ. Những đoàn người tiên phong tiến về miền Tây đã mở rộng biên
cương đến tận bờ Thái Bình Dương. Thế kỷ XX chứng kiến nước Mỹ vươn lên trở
thành thành trì của nền dân chủ thế giới, dẫn đầu những bước tiến kỳ diệu của
khoa học, kinh tế và công nghệ.
Từ chiến
thắng trong các cuộc đại chiến đến bước chân đầu tiên của con người trên Mặt
Trăng, từ cuộc cách mạng công nghiệp đến kỷ nguyên kỹ thuật số, hành trình ấy
đã trở thành một thiên anh hùng ca của ý chí và sáng tạo.
Nhưng khi
nhìn lại hai trăm năm mươi năm lịch sử Hoa Kỳ, điều làm người ta xúc động nhất
không phải là sức mạnh quân sự, sự giàu có hay những thành tựu khoa học.
Điều đáng
kính phục nhất chính là khả năng đứng dậy sau những thất bại, khả năng tự sửa
chữa những sai lầm của mình, và trên hết, là niềm tin chưa bao giờ tắt vào giá
trị của tự do.
Đêm nay,
khi những đóa pháo hoa lại nở rộ trên bầu trời nước Mỹ, chúng ta không chỉ mừng
một ngày lễ. Chúng ta đang cùng nhau tưởng nhớ những người đã ngã xuống, tri ân
những thế hệ đã hy sinh, và hồi tưởng về hành trình kỳ diệu của một quốc gia đã
giữ cho ngọn đuốc tự do cháy sáng suốt hai trăm năm mươi năm qua.
Bởi cuối
cùng, điều làm nên sự vĩ đại của nước Mỹ không chỉ là sức mạnh của một siêu
cường, mà là niềm tin bất diệt rằng: con người sinh ra đều có quyền được sống
trong tự do, phẩm giá và hy vọng.
Và đó chính là ngọn lửa sẽ còn tiếp
tục cháy mãi, không chỉ trong trái tim người Mỹ, mà trong trái tim của tất cả
những ai còn tin vào giá trị thiêng liêng của tự do.
250 NĂM RỰC LỬA TỰ DO
Tháng Bảy trời xanh, tự hào nước Mỹ,
Mừng ngày Độc Lập thuở ấy năm xưa.
Hai trăm năm mươi mùa hè đã qua,
Mà ngọn lửa Tự Do còn rực cháy.
Philadelphia, tiếng chuông thức tỉnh,
Vang lời thề lay động cả nhân gian.
Những con người cùng dựng xây lịch sử,
Đem sinh mệnh đổi lấy quyền tự do.
Có những cánh đồng thấm màu huyết lệ,
Có những chiến trường phủ bóng tử sinh.
Nhưng trên tro tàn bão tố điêu linh,
Lá cờ vẫn bay cùng niềm bất khuất.
Hai trăm năm mươi năm ngày lập quốc,
Không chỉ là con số của thời gian.
Là sử thi của triệu triệu trái tim,
Viết bằng máu cho huy hoàng dân tộc.
Mười ba bang mở đầu trang lịch sử,
Năm mươi bang cùng chung một nhịp đời.
Dòng sông rộng, núi cao và đồng cỏ,
Đều vọng về hai tiếng gọi Tự Do.
Tự do chẳng sinh ra từ phép lạ,
Mà sinh từ nghị lực của con người.
Là ngọn đuốc giương cao cháy muôn đời,
Để con cháu bước đi không cúi mặt.
Bao thế hệ đến từ muôn vùng đất,
Mang khổ đau, hy vọng đến nơi này.
Họ tìm thấy dưới bầu trời sao sáng,
Một quê hương của trách nhiệm tin yêu.
Hôm nay pháo hoa bừng lên rực rỡ,
Soi dòng người đang hát khúc khải hoàn.
Hai trăm năm mươi năm sử vàng son,
Ngọn đuốc sáng vẫn soi đường phía trước.
Xin cúi đầu trước anh hùng đi trước,
Đã giữ ngọn đèn sáng giữa đêm sâu.
Để hôm nay và mãi mãi về sau,
Nước Mỹ vẫn là biểu tượng khát vọng.
Hỡi ngọn lửa từ mùa hè năm ấy,
Xin cháy hoài trong triệu triệu con tim.
Cho nhân loại còn tin giữa bóng đêm,
Rằng Tự Do là quà thiêng cao quý.
Khi tiếng chuông lịch sử lại ngân vang,
Trên bầu trời tháng Bảy đầy sao sáng,
Nhân loại còn nhớ tuyên ngôn bất diệt:
Con người sinh ra bình đẳng, tự do.
Tế Luân
Chào mừng Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ
Kỷ niệm 250 năm lập quốc
Cuộc Sống Thi Ca
.png)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét