Khúc Thì Thâm Trong Tranh Vẽ Chân Dung Phụ Nữ Đẹp



Phân Tích Nghệ Thuật 
Tranh Vẽ Chân Dung Thiếu Nữ 


Tranh chân dung thiếu nữ từ lâu đã là một đề tài quen thuộc trong hội họa, bởi ở đó hội tụ vẻ đẹp của hình thể, tâm hồn và những rung động tinh tế nhất của con người. Qua hình ảnh người thiếu nữ, người họa sĩ không chỉ tái hiện vẻ đẹp bên ngoài mà còn gửi gắm những suy tư sâu lắng về thân phận và vẻ đẹp nội tâm của người phụ nữ.

Trong các bức tranh chân dung thiếu nữ, nét vẽ thường mềm mại, đường nét uyển chuyển, màu sắc dịu nhẹ, ánh sáng mờ ảo nhằm tôn lên sự mong manh, thuần khiết và nữ tính. Tư thế ngồi nghiêng, ánh mắt cúi nhẹ hay vẻ trầm tư trên gương mặt đều gợi nên cảm giác yên tĩnh, trầm lắng, như thể người thiếu nữ đang sống trong thế giới nội tâm riêng biệt. Người họa sĩ không vẽ người đàn bà như một đối tượng phô bày mang tính sắc dục, mà như một biểu tượng của sự suy tư, mang tính cảm xúc, của thời gian và ký ức.

Điều mà người họa sĩ muốn nói lên, chính là vẻ đẹp của người phụ nữ không chỉ nằm ở dung nhan mà còn ở nét dịu dàng, sự kín đáo và chiều sâu tâm hồn. Những bức tranh này thường mang ý tưởng ca ngợi vẻ đẹp thuần khiết, vẻ đẹp của sự lặng im, của những khoảnh khắc rất đời nhưng đầy chất thơ – khi người thiếu nữ thả hồn trong suy tư, trong mộng mơ hay nỗi buồn rất nhẹ.

Nhìn vào những tác phẩm ấy, người xem không chỉ thấy một người phụ nữ đẹp, mà còn cảm nhận được tinh thần của người họa sĩ: yêu cái đẹp, trân trọng sự mong manh của đời sống và khát khao lưu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ đang trôi qua. Chính vì vậy, tranh chân dung thiếu nữ không chỉ là hội họa, mà còn là thơ, là nhạc, là tiếng lòng rất khẽ của con người trước vẻ đẹp của người đàn bà.



KHÚC THÌ THẦM TRONG TRANH VẼ

Nàng không chỉ ở trong tranh
mà ở trong
một tiếng thở dài rất khẽ
của người đứng lặng trước hoàng hôn
nghe lòng mình
chạm phải
một lối trăng thanh.

Màu sắc
không còn là màu sắc,
mà là nhịp tim
được pha loãng
bởi cái nhìn.

Từng sợi tóc
một nốt trầm
rơi thật chậm
xuống khoảng lặng
sâu thẳm
của tâm hồn.

Bờ vai ấy –
hình như biết rung,
đường cong đàn bà
không chỉ là hình thể,
mà là một câu thơ
chưa kịp gọi tên,
là khúc nhạc
vừa chạm môi thời gian
đã vỡ
trong im lặng.

Người đàn bà trong tranh
không nhìn ta,
mà nhìn vào nơi sâu nhất
của kẻ đang ngắm nàng.

Ở đó
có một điều gì
rất cũ
nhưng cũng rất mới,
rất mềm,
rất mong manh.

Và ta chợt hiểu:

Hội họa
chỉ là cánh cửa.
Thơ
là hơi thở.
Nhạc
là sóng ngầm.

Còn nàng –
là hiện thân
của những tiếng lòng rất khẽ
vừa kịp chạm
vào cõi người.

Tế Luân
11-21-25

































































Tôi là một hỏa sĩ nghiệp dư
Tôi rất yêu thích hội họa






Bài viết Phân Tích Tranh Chân Dung Thiếu Nữ, xem như một gợi ý để qúy vị đọc, và có thêm những nhận xét và phân tich nghệ thuật hội họa.
Riêng những tranh vẽ chân dung tôi sưu tấm trên facebook và goole image.
Lê Tuấn

Cuộc Sống Thi Ca



Tôi Bỏ Thơ Vào - Thơ Quyện Hoàng Hoa - Men Rượu Thơ



Hôm nay tình cờ trên trang Facebook chia sẻ một trang thơ rất lâu rồi, từ năm 2019.
Gồm ba bài thơ sướng họa thật hay, nên tôi xin chia sẻ.


Tranh vẽ Ai thực hiện


LỜI GIỚI THIỆU

Từ ý tưởng

“Tôi bỏ thơ vào chén rượu cay
Cho men tình muộn đắm hương say”

Qua hai bài thơ sướng họa tiếp nối đã làm cho mạch cảm xúc trở nên lai láng, phong phú và tâm hồn lãng mạn, chan chứa hơn.

Từ men rượu đến men tình, từ khói thuốc đến áng mây, từ đam mê, buồn – nhớ – say, hòa quyện vào nhau, mỗi tác giả lại mở ra một miền rung cảm riêng: khi chân tình, khi thiết tha, khi thanh thoát mà vẫn nồng nàn.

“Tôi Bỏ Thơ Vào” của Tế Luân, là lời tự tình của người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng.

“Thơ Quyện Hồn Hoang” của Phương Hoa là tiếng vọng đồng điệu, họa lại bằng sắc màu phóng khoáng của hồn thơ.

“Men Rượu Thơ” của Minh Thuý mang đến hơi men dìu dịu, vừa đắm say vừa lắng đọng như câu thở dài của kỷ niệm.

Ý thơ mở ra từ một nguồn mạch chung, nhưng mỗi tác phẩm lại chảy thành một dòng cảm xúc riêng biệt, đẹp và rất đáng thưởng thức.
Xin trân trọng kính mời quý vị cùng đọc thơ.

Trân trọng,
Tế Luân


Photo do Ai thực hiện. 
Tranh vẽ trên tường là tranh do chính tôi vẽ.


Tôi Bỏ Thơ Vào

Tôi bỏ thơ vào chén rượu cay
Cho men tình muộn đắm hương say
Nghe tiếng lòng đau còn thổn thức
Nghẹn ngào ngay cả khói thuốc bay.

Tôi bỏ thơ vào những đám mây
Cho tình cao vút, giấc mơ đầy
Gió thổi từng mây, bay đâu nữa
Đừng tiếc cho nhau cái nắm tay.

Đừng trách thơ tôi có thế nào
Ý tình dẫu có những xôn xao
Thổn thức dòng đời nghe nức nở
Thì cũng xin người một tiếng chào.

Lê Tuấn
Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng.


photoshop by le tuan

THƠ QUYỆN HỒN HOANG
(Kính họa bài Tôi Bỏ Thơ Vào của thầy Lê Tuấn)

Chuốc chén men nồng chợt thấm cay
Đậm đà hương vị ngất ngây say
Hoa đồng bát ngát thơ chao đảo
Cỏ nội mượt mà ý lượn bay.

Thơ quyện hồn hoang xoắn tít mây
Tình ai vời vợi trải tim đầy
Chia ly ngập ngững câu đau dạ
Từ tạ tuôn tràn bút quặn tay.

Giấc mộng tình yêu lãng chốn nào
Rừng vàng thu thắm nắng hồng xao
Suối xinh dạ héo khôn nhàn lãm
Cảnh đẹp lòng đau khó đón chào...

Phương Hoa - Nov 7, 2019



photoshop by le tuan


Men Rượu Thơ

Chẳng khói sao mà mắt bỗng cay
Men tràn chén rượu thấm hồn say
Tình thơ nhỏ lệ bờ hoang dại
Dấu vết tình sầu ngất ngưỡng bay.

Thả giấc mơ lồng giữa áng mây
Hương xưa vời vợi ánh trăng đầy
Đường hoa lối ngọc dâng tràn mộng
Chữ hẹn bao giờ xiết chặt tay.

Giọt đắng mềm môi nhớ cõi nào
Ưu phiền mấy chốc đã xanh xao
Thơ hoà thấm vị lưu linh choáng
Nhặt bóng thời gian cúi mặt chào.

Minh Thuý
Tháng 11/10/2019




VẪN NGHĨ VỀ NHAU
(Góp họa muộn bài Thơ “Tôi Bỏ Thơ Vào“ của Thi Sĩ Lê Tuấn)

Chất ngất niềm đau nỗi chua cay
Đêm ngày thương nhớ đẫm vị say
Đã quyết từ nay thôi quên hẳn
Mà rồi vấn víu tựa khói bay.

Tình chưa đủ tuổi nhẹ như mây
Thoáng chốc thời gian tháng năm đầy
Từng mảng dạt trôi về đâu nhỉ ?
Chợt nhớ ngày nao buổi chia tay.

Anh đi, tôi ở dẫu thế nào
Cũng còn vương vấn nhịp xuyến xao
Thời gian chôn dấu buồn hiu quạnh.
Vẫn nghĩ về nhau đẹp câu chào.

Hoàng Mai Nhất
11/15/2025




Dường Như

Dường như lá uốn lượn chân em
Một cõi vàng phai sương ướt mềm
Tà áo nhẹ bay chiều gió lộng
Gởi buồn theo lá rớt bên thềm.

Em buồn ngồi ngắm áng mây bay
Những hạt sương thu ướt tóc mây
Đêm vẫn dài thêm nhiều nỗi nhớ
Nhớ người nên mượn chút men say.

Dường như trăng sáng màu đơn côi
Đôi má ửng hồng đỏ dấu môi
Ánh mắt thẹn thùng như gợi nhớ
Ai chờ! Ai đợi chút tình tôi.

Ngoài kia ngọn gió muốn đùa chơi
Vuốt nhẹ môi em xoá ngậm ngùi
Để nỗi u buồn tan biến hết
Chờ mong ngày đến với tin vui.

Dường như lời nhắn gửi thơ hay
Ngôn ngữ tình riêng thoáng gió bay
Để lá thu vàng che mắt lệ
Em còn giữ mãi mối tình say.

Hồ thu sen nở đọng mưa sương
Chờ đón hạt rơi ướt đoạn trường
Xa vắng lâu rồi thương với nhớ
Nỗi buồn biến hoá cõi vô thường.

Tế Luân




hai tấm hình phìa dưới do Ai thực hiện




Thân Ta Hạt Bụi Vô Thường - Thiền Khúc Tế Luân



Tư tưởng “Ta chỉ là hạt bụi vô thường”


Con người sinh ra giữa cuộc đời này chỉ như một hạt bụi nhỏ nhoi trong vũ trụ bao la. Thân phận ấy mong manh như sương khói,
hợp tan theo vòng luân chuyển của thời gian. Mỗi hơi thở là một lần sinh diệt, mỗi ánh mắt, nụ cười hay giọt nước mắt
đều chỉ tồn tại trong khoảnh khắc rồi tan biến. Có đó, rồi mất đó, như sương tan trong nắng sớm, như lá rơi trong chiều gió thu.
Nhận ra điều ấy, ta mới thấy lòng mình lắng đọng lại, bớt bon chen, bớt khát vọng chiếm hữu, để sống trọn vẹn hơn trong từng phút giây hiện tại.

“Thân ta hạt bụi vô thường,
bay trong gió thoảng giữa đường nhân gian”


Câu thơ như một lời thức tỉnh nhẹ nhàng, nhắc ta về kiếp người phù du. Mọi vui buồn, được mất, yêu ghét...
rốt cuộc chỉ là những đợt sóng nổi trên mặt biển vô tận của đời sống. Khi hiểu vô thường, ta không còn sợ mất mát, không còn oán trách,
vì biết rằng tất cả đều chỉ là duyên hợp rồi tan.
Điều quan trọng không phải là ta giữ được bao nhiêu, mà là ta đã sống ra sao trong từng khoảnh khắc ấy.

Và trong vô thường, vẫn có một điều không đổi, đó là tình thương và lòng nhân ái, từ bi.
Khi biết thương nhau, biết nhìn người bằng ánh mắt cảm thông, thì cát bụi cũng hóa thơm,
và đời sống dẫu ngắn ngủi vẫn tràn đầy ý nghĩa. Người đi, người ở, ai rồi cũng tan vào hư không,
nhưng dư âm của một tấm lòng nhân hậu sẽ còn ngân dài trong gió, như tiếng chuông chùa buổi sớm mai.

Hiểu được rằng ta chỉ là hạt bụi vô thường, con người sẽ biết cúi đầu khiêm nhường, biết sống giản dị,
thanh thản hơn giữa bao thăng trầm thế sự. Sống để yêu, để buông xả, để mỉm cười giữa dòng đời hợp tan,
đó chính là an nhiên, là hạnh phúc đích thực.
Và khi đến lúc trở về với cát bụi, ta có thể khẽ nói với đời rằng:
“Xin tan giữa cõi, vô thường nhẹ bay.”

Tế Luân



TA LÀ HẠT BỤI VÔ THƯỜNG


(Thơ lục bát – phong vị thiền ca)

Thân ta hạt bụi vô thường,
Bay trong gió thoảng, giữa đường nhân gian.
Có rồi, lại mất, mơ màng,
Như sương tan giữa mênh mang cõi đời.

Buồn vui mấy kiếp rong chơi,
Thoáng qua như bóng mặt trời sớm thu.
Người đi, người đến, trông như
Cánh hoa rơi nhẹ, lạc vào hư không.

Trăm năm thoáng chốc mây hồng,
Hóa thân cát bụi, gửi lòng khói hương.
Thương chi hạt bụi vô thường,
Chỉ xin giữ lại, dặm trường gió bay.

Thân ta hạt bụi vô thường,
Bay trong gió thoảng, giữa đường nhân gian.
Có rồi, lại mất, mơ màng,
Như sương tan giữa mênh mang cõi đời.

Buồn vui mấy kiếp rong chơi,
Thoáng qua như bóng mặt trời sớm thu.
Người đi, người đến, trông như
Cánh hoa rơi nhẹ, lạc vào hư không.

Trăm năm thoáng chốc mây hồng,
Hóa thân cát bụi, gửi lòng khói hương.
Thương chi hạt bụi vô thường,
Chỉ xin giữ lại, dặm trường gió bay.

Bên sông, nước chảy tháng ngày,
Nghe như tiếng gọi bàn tay nhiệm mầu.
Cỏ non mọc giữa bãi sầu,
Cũng xanh như thể lần đầu tái sinh.

Đời người như giấc vô minh,
Tỉnh ra chỉ thấy bóng mình mỏng manh.
Ngẩng đầu hỏi gió ngọn ngành
Ai gieo một hạt tâm thành giữa không?

Ta đi về phía hư không,
Gió ru lá rụng, trăng lồng bóng hoa.
Biển đời muôn sóng xô xa,
Vẫn nghe trong gió tiếng ta nhiệm mầu.

Nếu ai biết đủ thương nhau,
Thì trong cát bụi, hoa màu vẫn thơm.
Một mai khói trắng quyện sương,
Xin tan giữa cõi, vô thường nhẹ bay.

Tế Luân





Tình Khúc Đi Tìm Chiếc Lá Thu Rơi - Tế Luân



Chia sẻ bài thơ Đi Tìm Chiếc Lá Thu Rơi.
Bài thơ này tôi đã phổ nhạc giai điệu ballad tango. Thực hiện Video với âm thanh tuyệt vời Stereo, hình ảnh sống động rõ nét 4K.
Xin mời thưởng thức.
Lê Tuấn 




Đi Tìm Chiếc Lá Thu Rơi

Sáng nay sương trắng bay,
Lá vàng rơi trên tay.
Tiếng chim trong nắng mới,
Ngủ quên giấc mơ say.

Chợt nghe mùa thu gọi,
Du dương tự thuở nào.
Tiếng nhạc buồn len lỏi,
Dắt hồn vào chiêm bao.

Mơ em thời con gái,
Tóc thả gió đong đưa.
Tôi bâng khuâng chết dại,
Nhặt chiếc lá đêm mưa,
Viết lời thơ trao đưa.

Bài thơ buồn man mác,
Lá vàng rụng ven sông.
Em còn chưa lấy chồng,
Lối xưa hoa cúc nở,
Bướm trắng lượn thong dong.

Chiều nay mây xuống thấp,
Che nửa cội thông già.
Nhìn em say đắm mãi,
Dáng ngọc ngà thiết tha.

Áo em màu thu tím,
Một đời chẳng phai nhoà.
Cỏ thơm hồn hoa dại,
Tình yêu chợt nở hoa.

Thương em thời thiếu nữ,
Tôi tìm lá thu rơi.
Nhớ em ngày xưa ấy,
Trông xinh quá đi thôi.

Cả đời tôi đi kiếm,
Chiếc lá rụng ven đường.
Nơi em vừa dừng bước,
Còn vương chút dư hương.

Tế Luân 




Tình Khúc Đi tìm Chiếc Lá Thu Rơi








Happy Halloween 2025



Happy Halloween 2025
Góp vui cho ngày Halloween.




Halloween Đêm Trăng Máu

Trong đêm trăng máu mơ màng,
Ma cười khe khẽ, gió vang bên đồi.
Bầy quỷ ghé cửa gọi người,
Nghe như tiếng nhịp, gọi mời nửa đêm.

Nếu ai chợt tỉnh giấc mềm,
Xin cười một chút, ta thêm… sống rồi!
Đèn bí ngô đỏ rực soi,
Hồn ma khoác áo rong chơi dặm trường.

Phù thủy cưỡi chổi qua sương,
Trẻ thơ xin kẹo, chung đường đi theo
Người người hóa quỷ mặt đeo
Đùa vui nhảy múa, leo chèo cười vang.

Trăng nghiêng soi cõi nhân gian,
Hư hư thực thực mộng tàn thật hư
Sáng mai tỉnh giấc chân như
Nụ cười còn đó. Halloween chúc mừng


Tế Luân
Happy Hawlloween
10-30-2025





Chuyện Vui Ngày Halloween

Trong đêm tối tắm ngày Halloween, chàng thanh niên phóng xe gắn máy chạy đi tán gái trên đường vắng.

Bỗng dưng nhận ra một cố gái trang điểm thật đẹp, mái tóc ngang vai, đeo cặp kính thời trang đang mỉm cưới hàm răng trắng nõn.

Chàng thanh niên dừng xe, tán tỉnh mời cô gái lên xe đi dạo mát. Cô gái bẽn lẽn một chút, nhưng cũng nhận lời lên xe, ngồi ôm ngang eo.

Chàng thanh niên như chết lặng người, vội phóng xe thật nhanh như sợ nàng đổi ý.

Chiếc xe phóng thật nhanh, cô gái sợ quá vội ôm chặt lưng. Chàng thanh niên thích thú vừa chạy xe vừa nhắp thắng cho ngực cô gái đâp mạnh vào lừng.

Chợt nghe tiếng cô gái la lên khe khẽ, chàng thanh niên quay đầu nhìn lại thì hoảng hồn, vì em gái sao đầu trọc lóc, láng bóng dưới ành đèn đường,

Chàng thanh niên hoảng sợ phóng xe nhanh hơn, tiếng cô gái, la lớn hơn bay .. bay… mất rồ.

Chàng thanh niên quay lại nhìn thì hồn vía thất lạc, vì chợt nhận ra cô gái đầu trọc không có răng, mắt thì lồi ra.

Chàng thanh niên sợ hãi thắng xe nhảy xuống, la lên Ma .. Ma.. rồi định bỏ chạy.

Cô gái hét lên mày định bỏ chạy sao. Ma cái con mẹ mày.

Mày phóng xe bạt mạng chạy tốc độ quá nhanh, gió thổi mạnh, làm bay mất bộ tóc giả, cặp kính thời trang và hàm răng giả,

rất đắt tiền của tao, bây giờ mày phải đền cho tao.

Chàng thanh niên nghe nói thế vội hỏi

-Cô không phải Ma hả?

Cô gái trả lời

-Mày mới là Ma đó. Đồ Quỷ Sứ.

Tế Luân

Chuyện vui sưu tầm






LỜI CHÚC “ĐÊM MA QUỶ”




Trong đêm trăng máu, ma cười khe khẽ,

Bầy quỷ ghé thăm, gõ cửa nhà ai?

Nếu nghe tiếng gọi giữa đêm dài…

Xin nhớ mỉm cười, vì ta vẫn… sống!

Chúc bạn Halloween 2025 – Rùng rợn vừa đủ, nhưng vui hết cỡ!






Halloween Đọc Truyện Ma!

CA TRỰC CUỐI NĂM Ở PHÒNG 13

(LVH kể)




-Đêm cuối năm, bác sĩ Phong trực ở bệnh viện tỉnh. Cô y tá áo trắng mặt xanh xao tới gõ cửa: “Bác sĩ qua phòng 13 coi giùm, nó không nằm yên!”

Phong vốn không tin ma. Anh theo qua. Phòng 13 có xác vừa chết, phủ khăn. Anh lật lên kiểm tra. Bàn tay xác bỗng… nắm chặt cổ tay anh. Lạnh ngắt! Mắt xác hé ra. Anh giật lùi, quay ra gọi lại cô y tá thì cô đã biến mất.

Trong hồ sơ cũ ở góc phòng ghi:

“Điều dưỡng thực tập Nguyễn Thanh Tâm – tử vong tại phòng 13, 31/12, 00h05.”

Phong nhìn đồng hồ: 00h07. Tức là… cô y tá vừa gọi anh, đã chết ở đây 3 năm trước! mồ hôi bắt đầu tuôn…như tắm!

Đèn vụt tắt. Ngay sau gáy anh là giọng nữ dẹt dẹt:

“Em nói rồi… nó không nằm yên mà bác sĩ cứ mở!”

Sáng hôm sau, điều dưỡng trưởng mở phòng 13. Trên giường có hai xác. Một là bệnh nhân. Một mặc blouse trắng, mắt trợn nhìn lên trần. Bảng tên rơi bên cạnh:

“BS. TRẦN MINH PHONG – TRỰC ĐÊM.”


Mùa Thu – Bản Tình Ca Dịu Dàng​



Mùa Thu – Bản Tình Ca Dịu Dàng​


Mùa thu về nhẹ như một hơi thở. Gió khẽ lay cành, lá khẽ chao rơi, và không gian như phủ một lớp sương mỏng mơ màng.
Mỗi buổi sớm, mặt hồ tĩnh lặng in bóng hàng cây đang ngả màu vàng úa. Hương cỏ mới, hương hoa dại thoảng qua trong nắng hanh vàng
làm lòng người bỗng thấy dịu lại, như vừa tìm được chút bình yên giữa những xô bồ của cuộc sống.
Thu không ồn ào, không rực rỡ như mùa hạ, cũng chẳng buồn lặng như mùa đông. Thu là khoảng lặng mênh mang giữa hai bờ thời gian,
nơi con người dễ nhận ra nhịp đập của trái tim mình. Trong sắc lá úa, có những nỗi nhớ chợt ùa về, có những kỷ niệm xưa bỗng sống dậy,
có bước chân ai từng đi qua mà hương thơm còn vương trong gió.
Mùa thu luôn gợi tình, va mang theo chút mộng mị. Dưới bầu trời trong xanh, một cánh chim bay xa như mang theo lời nhắn gửi.
Tiếng chuông chùa ngân nga cuối chiều nghe như bản tình ca của đất trời. Và giữa không gian ấy, ta thấy lòng mình bỗng chùng xuống mềm lại,
muốn viết một vần thơ, muốn giữ lấy chút hương thu mong manh đang tan trong gió…

Từ nhịp điệu của mùa thu mà tôi cảm nhận, tôi đã viết một vài bài thơ cho mùa thu.
Xin mời thưởng thức
Tế Luân
Chúc Anh Chị Em, một tâm nghệ sĩ hòa nhập cùng mùa thu.




Đi Tìm Chiếc Lá Thu Rơi

(Thơ ngũ ngôn – vần bằng)

Sáng nay sương phủ trắng,
Lá rụng ngập vườn thu.
Tiếng chim vang thánh thót,
Giấc ngủ còn mơ ru.

Chợt nghe thu khe khẽ,
Gọi gió về xa xôi.
Tiếng đàn buồn vọng lại,
Theo giấc mộng chơi vơi.

Mây chiều giăng xuống thấp,
Che nửa cội tùng già.
Như em về khoe sắc,
Tóc biếc gió bay xa.

Áo em màu thu tím,
Thoảng hương cỏ dại hoa.
Tình xưa còn in dấu,
Không nhạt giữa sương pha.

Anh đi tìm chiếc lá,
Lá rơi cạnh lối xưa.
Nơi ấy em từng đến,
Hương còn vướng trong mưa.

Tế Luân




(Ngẫu hứng viết mấy bài thơ thất ngôn (7 chữ) cho vui)

Mắt Buồn Mùa Thu

Ánh mắt thu buồn ngắm lá bay,
Chiều rơi gió lạnh nhớ ai đây.
Mây trôi lặng lẽ sầu xa ngút,
Sương phủ mờ sương bóng nhạt đầy.

Một thoáng tình xưa hồn vẫn đợi,
Bao mùa trăng khuyết mộng còn say.
Thu sang, lá úa buồn chia nửa,
Giữ mãi trong tim dáng mắt này.

Tế Luân



Lá Thu Chết

Chiếc lá thu sầu rụng chốn đây,
Mùa xưa vàng úa vẫn còn đầy.
Cành khô lặng lẽ hồn sa mộng,
Gió cuốn tàn phai bóng nhạt bay.

Cội rễ niềm đau vùi ký ức,
Màu thu còn đọng nét heo gầy.
Cầm lên xác lá mùa xưa cũ,
Chợt thấy trong tim sương phủ dày.

Tế Luân



Vọng Cố Nhân Về


Lá sớm thay màu gọi bóng ai,
Chiều thu giăng phủ mảnh sương phai.
Rừng phong lặng lẽ hồn thương nhớ,
Mây tím giang hồ gió cuốn dài.

Ngọn gió vô tình ru khúc cũ,
Hồ thu lặng sóng vọng tàn mai.
Một khối tình riêng sầu chẳng dứt,
Vọng cố nhân về, mộng chốn đài.

Tế Luân




Vàng Úa Lá Thu

Lá úa vàng hơn thu trước nay,
Trời buồn sương phủ trắng heo gầy.
Chiều rơi lặng lẽ hồn cô quạnh,
Gió cuốn mơ hồ bóng ngả bay.

Em nhóm lửa hồng xua giá lạnh,
Tình khơi tro cũ cháy mê say.
Đời như lá úa trong vô định,
Chỉ giữ trong tim chút tháng ngày.


Tế Luân




Lời Thì Thầm Mùa Thu

Chiều cũ trở về lối ngõ xa,
Lá vàng rơi phủ bước em qua.
Gió thu khe khẽ hồn như thở,
Mây tím lưng trời nắng nhạt pha.

Quán vắng hương xưa còn sót lại,
Cà phê đắng ngấm nỗi chan hòa.
Thì thầm thu gọi trong hoài niệm,
Người cũ đâu rồi giữa bóng tà.

Tế Luân.








NHỮNG BÀI THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI - Duyên Nợ Một Đời - Tế Luân

  NHỮNG BÀI THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI Tùy bút Louis Tuấn Lê – Tế Luân   Một buổi chiều, tôi ngồi trước chiếc laptop, chợt t...