Từ Buổi Chiếu Mùa Hạ - Thơ Tự Do - Tế Luân

 



Cảm nghĩ về bài thơ

TỪ BUỔI CHIỀU MÙA HẠ

 

Bài thơ (Từ buổi chiều mùa hạ). Có một nét đẹp rất riêng: mùa hạ được nhìn không phải bằng cái nóng, mà bằng tâm trạng của thi nhân đang đứng giữa mùa hạ và mùa thu.

Vì thế, bài thơ không chỉ tả cảnh mùa hạ tại San Jose mà còn là một bài thơ về cảm giác của tuổi tác trước thời gian.

Đặc biệt thích ý thơ: “Mùa hạ lơ lửng giữa thu vàng”. Nó diễn tả rất đúng khung cảnh mùa hạ mà thi nhân đang cảm nhận: không gay gắt, chỉ thoáng qua, rồi mùa thu đã như thấp thoáng đâu đó.

Hình ảnh lần lượt xuất hiện như những lát cắt của một buổi chiều: mây, nắng, hoa cải dại, chim sẻ, phong linh, bức tường, hoa dại, người đi bộ... Cách viết này rất phù hợp với thơ tự do. Bài thơ mang theo nhiều hình ảnh đẹp có tính phát hiện

“Hững hờ e thẹn như thiếu nữ tuổi đôi mươi”

và:

“Một chút dịu dàng mát mẻ
  Một chút trang điểm phớt hồng mùa hạ.”

Đây là ý nhân cách hóa mùa hạ thành một thiếu nữ khá duyên dáng mang vẻ trữ tình của bài thơ.

Ngoài ra, ý tưởng “Ý thơ mọc lên từ bức tường” là một câu rất đáng lưu giữ. Đây là câu thơ có chiều sâu. Nó không còn đơn thuần là tả cảnh.

Nhà thơ nhìn một bông hoa dại mọc từ kẽ nứt của bức tường và từ đó ý thơ cũng nảy sinh. Hình ảnh này có thể trở thành một trong những điểm nhấn của bài thơ.

Đoạn cuối bài thơ có chiều sâu hơn phần đầu. Từ cảnh vật, ý thơ chuyển sang tâm trạng:

“Lời nói tạm biệt từ những tiếp xúc cũ
Nhớ chút hương vị từ hoài niệm xa mờ.”

Đây chính là lúc bài thơ từ “mùa hạ của thiên nhiên” chuyển thành “mùa hạ của tâm hồn”.

Tế Luân

Mùa hạ - 8-25-26



                 Hình Thúy Dung bà xã tôi.


Từ Buổi Chiều Mùa Hạ

 

Buổi chiều mùa hạ trở về

Nó hơi khác những mùa hạ trước đây

Trời không nóng lắm

Sức nóng như chợt lướt qua thành phố núi

Thật bình thản như chen kẽ một chút thu vàng

Hững hờ e thẹn như thiếu nữ tuổi đôi mươi

Một chút dịu dàng mát mẻ

Một chút trang điểm phớt hồng mùa hạ.

 

Qua đám mây và màu nắng

Mùa hạ lơ lững giữa thu vàng

Nụ hoa cải vàng vụng trộm nở

Con chim sẻ nhảy nhót trên cành

Đánh thức nỗi niềm tâm thức thi nhân

Hân hoan của mùa hạ chưa định dạng

Nắng nhẹ, gió mát

Làm reo vui cái phong linh treo trên ban công.

 

Ý thơ mọc lên từ bức tường

Từ bông hoa dại mọc lên trên kẽ nứt

Như muốn san sẻ và nói lời cảm ơn.

Pha lẫn giai điệu của một bản nhạc xưa

Chiều mùa hạ đi qua không mệt mỏi.

 

Những bước chân đi dạo trên vỉa hè

Tôi thấy mùa hạ năm nay dễ chịu hơn

Tôi thấy tâm trạng như vui hơn

Lời nói tạm biệt từ những tiếp xúc cũ

Nhớ chút hương vị từ hoài niệm xa mờ.

 

Buổi chiều trở về từ mùa hạ dễ chịu

Ngắm hoa cải dại mới nở nụ vàng

Thoảng hương thơm hoa bưởi, hoa táo

Một chút hân hoan trong lòng

Nó bao la như mây trời và thơ… 

 

Tế Luân

Mùa Hạ năm nay

8-25-26

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Từ Buổi Chiếu Mùa Hạ - Thơ Tự Do - Tế Luân

  Cảm nghĩ về bài thơ TỪ BUỔI CHIỀU MÙA HẠ   Bài thơ (Từ buổi chiều mùa hạ). Có một nét đẹp rất riêng: mùa hạ được nhìn không phải bằng cái ...