Nhìn lại quá khứ. Ôn lại thời gian để tưởng nhớ Tháng Tư Đen
Lê Tuấn
Đại Lộ Kinh Hoàng là tên không chính thức cho một đoạn đường dài khoảng 9 km tại tỉnh Quảng Trị.
“Cuối Tháng 3 năm 1975. Cuộc di tản hàng chục ngàn người tạo nên một đoàn rồng rắn suốt đoạn đường dài trên Quốc Lộ 1,
và không ngờ đã biến họ thành mục tiêu dễ nhắm của bom đạn Việt Cộng.
Không điều gì gây phản tác dụng cho một chiến thắng hơn là cảnh dân chúng lũ lượt quang gánh,
bồng bế nhau liều chết chạy trốn đoàn quân ộng sản. Giặc Cộng điên cuồng trước hình ảnh dân chúng bỏ đi
nên không ngần ngại làm bất cứ điều gì để ngăn cản. Với thói quen chỉ biết dùng bạo lực như phương cách duy nhất
để áp chế người dân, họ đã dùng đạn pháo như mưa sa để đe dọa, giết chết dân, để hy vọng níu kéo người dân Quảng Trị ở lại…
Cuộc di tản như một hình thức bỏ phiếu bằng chân, như cái tát vào mặt đoàn quân Cộng sản, ở bất cứ cửa ngõ thành phố nào họ đặt chân tới.
Cộng quân do đó đã không ngần ngại xả đạn pháo kích thẳng vào đoàn người di tản, từ đoạn Cầu Dài, Diên Sanh, kéo dài đến tận gần cầu Mỹ Chánh.
Những vần thơ viết cho tháng Tư Đen
Tàn Phai
Tháng Tư
Cánh hoa nào đã tàn
Hương nhụy nào đã phai
Chỉ thấy sợi tóc bạc
Phất phơ trên bờ vai.
Ý thơ vừa chen lấn
Vào ký ức thời gian
Chữ còn chưa khô mực
Sao đã vội sang trang.
Buồn xâm chiếm nắng hạ
Tháng Tư ngày chia tay
Khép lại trang chiến xử
Chia đôi cuộc lưu đầy.
Bom đạn cầy sới đất
Tháng tư mọc nỗi sầu
Trái tim đau thống khổ
Niệm khúc buồn thương đau.
Tế Luân
03-24-26
Xa Nhau Tháng Tư
Xa nhau ngày đó tháng tư về
Lạc mất tình xuân lỗi hẹn thề
Chia cắt đôi bờ xa khuất bóng
Cõi hồn thương nhớ buồn lê thê.
Dấu đi góc khuất một hồn thơ
Tiếng nấc chưa ngưng vẫn đợi chờ
Ngôn ngữ còn tuôn đầy nỗi nhớ
Lòng như chất chứa đầy trong mơ.
Người yêu biển nhớ mối tình đầy
Biền biệt tha phương giữa chốn này
Mỏi cánh chim bay trời gió lạnh
Buồn nào day dứt ngày chia tay.
Cơn đau thân phận cũng qua mau
Số phận chia đôi cả nỗi sầu
Năm tháng vấn vương ngày ly biệt
Tháng Tư, vận nước đã thay màu.
Tế Luân
Tháng Tư Lại Về
Tháng Tư buồn lặng lẽ
Nắng hạ còn đơn côi
Sương mù giăng khắp lối
Lòng xao xuyến bồi hồi.
Em! Một thời để nhớ
Anh! Chinh chiến tơi bời
Sài Gòn thời hoa mộng
Lưu luyến một phương trời.
Con đường lá me bay
Đợi nhau mối tình đầy
Sông Sài Gòn dòng chảy
Cánh chim mờ chân mây.
Tháng Tư về hoang mang
Chiến tranh thật kinh hoàng
Đoàn người đi vội vã
Chia ly trong ngỡ ngàng.
Tháng Tư ta mất nhau
Hồn đau thấm nỗi sầu
Từ nay “Tự Do” mất
Chia đôi hai nhịp cầu.
Thái Bình Dương xa cách
Hai bên sóng vỗ bờ
Sóng thay màu tang trắng
Quê hương vẫn đợi chờ.
Em bây giờ mong đợi
Những yêu thương một thời
Sài Gòn ngày xưa ấy
Ta lạc nhau mất rồi.
Tế Luân
Tháng tư là mùa của hoa loa kèn (hay còn gọi là huệ tây, bách hợp), loài hoa được mệnh danh là "nữ hoàng tháng 4" hay hoa "gọi hè về". Hoa loa kèn có màu trắng tinh khôi, mộc mạc, thường nở rộ vào đầu hạ và xuất hiện nhiều trên các gánh hàng rong phố phường.
Hoa Xuân Tháng Tư
Hoa xuân vẫn nở dưới trời xuân
Một cánh chim bay bỗng ngại ngần
Em về áo lụa bay trong gió
Mảnh áo tơ trời ngắm hở hang.
Viền mắt tô màu tim tím lệ
Như buồn ly biệt một ngày đi
Em không tô điểm màu son thắm
Cho cõi lòng tôi vẫn nghĩ suy.
Mưa gió chiều nay xám bụi mờ
Má hồng phơn phớt lẳng lơ chờ
Thân gầy mảnh khảnh, hơi sương lạnh
Sao mắt em buồn tím ngẩn ngơ.
Đôi mắt thấm buồn lệ tháng tư
Khóc vì sao rụng, bóng chân như
Niềm tin đã mất vào tay giặc
Chia cách nhau rồi gió bụi mù.
Lê Tuấn
Hoa xuân tháng tư buồn
Ta rót rượu buồn giải nỗi oan
Tháng tư trời đất nhuộm màu tang
Lòng vẫn nghe đau buồn thế sự
Tiếng động đổi dời vẫn âm vang.
Ta tưởng thời gian lướt qua nhanh
Nào ngờ dòng lệ vẫn chứa chan
Dòng máu ân tình còn tuôn chảy
Từ chiến tranh về nhang khói tan.
Tay run ly rượu đầy sóng sánh
Rải xuống thềm, cỏ dại úa vàng
Cơn gió hú. Trời câm đất nín
Đời im lìm, mộng lớn chưa thành.
Cúi chào nhau, mái đầu tóc trắng
Nghe nặng hồn đau nỗi oan này
Lịch sử ngơi đi cùng năm tháng
Sao tháng tư buồn, nhang khói bay.
Lê Tuấn
Hạt Bụi Thời Gian
Hạt bụi bay về vướng mắt ai
Xót xa dòng lệ nhớ thương hoài
Tháng tư chuyển dời bao xung xát
Tiếng người còn nghe nỗi lạc loài
Thức dậy mà đi đêm đã mỏi
Còn ai nhớ lấy phút giây này
Tháng tư trời đất cơn giông lửa
Lồng lộn điên rồ khói bụi bay
Thành phố, buồn vương những hàng cây
Tà áo nữ sinh thoáng gió bay
Chưa vội làm quen, đời tan hợp
Chỉ tiếc ngày xưa chưa nắm tay.
Cơn đau nỗi nhớ buồn than khóc
Tổ Quốc từ nay đã đổi thay
Tiếng thét giữa trời đêm nổi gió
Nghe cả hồn ta những đắng cay.
Tế Luân
Tháng Tư Buồn.
Anh ở nơi này em ở đâu
Hôm nay trời đất tự nhiên sầu
Nhớ người xa vắng buồn lặng lẽ
Bóng đổ hoàng hôn nắng phai màu.
Ở phía xa xa bóng dáng ai
Tà áo nhẹ bay chiều nắng phai
Mắt buồn như hướng về xa vắng
Còn đứng chờ ai! Bóng đổ dài.
Phố vắng hạ về chợt bơ vơ
Vạt áo ai bay, bước hững hờ
Chạnh lòng nghĩ đến mà thương nhớ
Tháng Tư buồn viết một bài thơ.
Lê Tuấn
“người thích làm thơ cho vui”
Anh ở nơi này em ở đâu
Hôm nay trời đất tự nhiên sầu
Nhớ người xa vắng buồn lặng lẽ
Bóng đổ hoàng hôn nắng phai màu.
Ở phía xa xa bóng dáng ai
Tà áo nhẹ bay chiều nắng phai
Mắt buồn như hướng về xa vắng
Còn đứng chờ ai! Bóng đổ dài.
Phố vắng hạ về chợt bơ vơ
Vạt áo ai bay, bước hững hờ
Chạnh lòng nghĩ đến mà thương nhớ
Tháng Tư buồn viết một bài thơ.
Lê Tuấn
“người thích làm thơ cho vui”





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét