Trước khi đi vào bài thơ Triết Lý, thể hiện dòng suy tư của tôi.
Tháng ba vẫn còn đây, tháng ba là tháng sinh nhật của tôi, một chút dư hương còn phảng phất, tôi viết bài thơ ngắn.
Tuổi Hạc
Lời nói nào chạm ngõ
Loài hoa nào biết ơn
Ly rượu đỏ vừa cạn
Chết còn nhớ môi em.
Bài thơ chưa ráo mực
Dấu chân em bước lên
Mảnh lụa vàng xuyên thấu
Tiếng đời vừa gọi tên.
Thời gian đếm tuổi hạc
Thổi tắt nến trên tay
Nụ hôn tình trên tóc
Bạc trắng khối tình đầy.
Sinh nhật mừng tuổi hạc
Tháng ba hoa trắng bay
Khép lại trong khoảng khắc
Đời bình yên hôm nay.
Tế Luân
Mừng sinh nhật tôi
Bây Giờ xin đi vào bài thơ Triết Lý Đời Sống.
Đi Tìm Triết Lý Đời Sống
Bóng tối có trước
hay ánh sáng có trước
Cái nào trước
Cái nào sau.
Từ đó tôi im lặng
không trả lời.
Như người ta nói
tội ác là thầy của đạo lý.
Nhưng rồi tôi chợt hiểu
khi nhìn một hạt sương
đang tan trên đầu cỏ
giữa bình minh.
Bóng tối
không sinh ra ánh sáng
Ánh sáng
cũng chẳng sinh ra bóng tối.
Chúng chỉ là
hai mặt của một câu hỏi
mà con người
đã hỏi từ thuở hồng hoang.
Như thiện và ác
như khổ đau và cứu rỗi
như dòng sông
và bờ bến của nó.
Có lẽ
điều đến trước
không phải là ánh sáng
cũng không phải là bóng tối.
Mà là
một khoảng im lặng rất sâu
trước khi vũ trụ
cất tiếng thở đầu tiên.
Và trong khoảng lặng ấy
con người
đã được sinh ra
để đi tìm câu trả lời
cho chính mình.
Tế Luân
Một chút triết lý trong đời sống.
Bài thơ này như một Công Án Thiền
Để chúng ta suy ngẫm.
Câu hỏi “Ánh sáng có trước hay bóng tối có trước?” tưởng như đơn giản, nhưng thực ra là một công án Thiền rất sâu sắc.
Công án không nhằm tìm một câu trả lời bằng lý luận, mà để người nghe dừng lại, suy ngẫm và trực nhận bản chất của sự vật.
Trong cái nhìn thông thường của con người, ta dễ nghĩ rằng bóng tối có trước, vì khi chưa có ánh sáng thì mọi thứ đều tối.
Nhưng trong cái nhìn của Thiền, bóng tối không phải là một thực thể thật sự. Bóng tối chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.
Khi một ngọn đèn được thắp lên, bóng tối lập tức biến mất. Nó không đi đâu cả, chỉ đơn giản là không còn điều kiện để tồn tại.
Vì vậy, nếu nói theo nghĩa sâu xa, ánh sáng mới là điều có thật, còn bóng tối chỉ là trạng thái tạm thời khi ánh sáng chưa xuất hiện.
Cũng giống như trong đời sống tinh thần của con người: vô minh giống như bóng tối, còn trí tuệ giống như ánh sáng.
Khi trí tuệ bừng lên, vô minh tự nhiên tan biến.
Nhưng Thiền còn đi xa hơn một bước. Các thiền sư thường nói: khi còn đặt câu hỏi “cái nào có trước”, ta vẫn còn đứng trong thế giới của nhị nguyên,
sáng và tối, có và không. Trong sự tỉnh thức sâu xa, ánh sáng và bóng tối chỉ là hai mặt của cùng một thực tại.
Khi tâm hoàn toàn tĩnh lặng, câu hỏi ấy tự nhiên tan biến, giống như bóng tối tan khi mặt trời mọc.
Vì vậy, công án này không chỉ là một câu hỏi triết học, mà là một lời nhắc nhở:
hãy thắp lên ánh sáng của sự tỉnh thức trong chính mình.
Khi ánh sáng ấy xuất hiện, mọi bóng tối của nghi ngờ, lo lắng và vô minh sẽ tự nhiên tan biến.
Công Án Thiền
Bóng tối có trước
hay ánh sáng có trước?
Tôi hỏi
người đi ngang.
Người không trả lời
chỉ chỉ tay
về phía mặt trời đang lặn.
Chiều xuống
bóng tối đầy sân.
Tôi cúi đầu
nhặt một chiếc lá.
Bỗng nhận biết
câu hỏi
đã rơi mất
từ lúc nào.
Tế Luân


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét