Tình Khúc Buồn - Bài Thơ Và Tình Khúc


Cảm Nhận Về Bài Thơ Buồn


        Trước hết, xin được nói đôi điều về hoàn cảnh ra đời của bài thơ Buồn.
Những tuần lễ gần đây, miền Bắc California chìm trong mưa gió.

        Có những cơn mưa kéo dài suốt vài ba ngày, mưa không ồn ào mà lặng lẽ, thấm sâu vào cảnh vật, vào lòng người. Trời đất u ám, không gian như chùng xuống, và trong khoảnh khắc nhìn mưa rơi, một nỗi buồn rất khẽ, rất thật, đã lặng lẽ nảy mầm. Từ đó, bài thơ Buồn ra đời.

        Bài thơ được viết xoay quanh duy nhất một chữ: Buồn.
Một chữ thôi, nhưng mở ra cả một thế giới cảm xúc. Khi hoàn tất bài thơ, tôi đã nghĩ đến việc phổ nhạc, để Buồn trở thành một tình khúc, một bản nhạc chậm, sâu, ngân nga như tiếng mưa đêm. Trong album Tình Khúc Tế Luân.

        Tình, chỉ một chữ buồn là một tình khúc mang đậm màu sắc thái lãng mạn trữ tình. Chất thơ không nằm ở sự cầu kỳ ngôn từ, mà ở nhịp điệu lục bát mềm mại, và nhịp điệu Ballads hoài niệm. mở ra những hình ảnh quen thuộc của đời sống, và ở cách cảm xúc lan tỏa rất tự nhiên, rất người. Đây là nỗi buồn đời thường, ai cũng từng chạm đến, nhưng không phải ai cũng cảm nhận được để gọi thành tên.

    Chữ “buồn” là tư ngữ được lặp đi lặp lại như một mạch nước ngầm chảy suốt bài tình ca. Nỗi buồn ấy không bi lụy, không dữ dội, mà âm thầm, mơ hồ, đúng tinh thần của một nỗi buồn lãng mạn:

        “Buồn theo ngọn gió mưa rơi

        Buồn theo từng giọt cuối trời mây bay.”

        Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ là bối cảnh, mà là tấm gương phản chiếu tâm trạng. Mưa, gió, mây, chiều vắng… đều mang linh hồn của người viết. Cảnh và tình như hòa vào nhau, khiến ranh giới giữa ngoại cảnh và nội tâm gần như tan biến.

        Tình khúc mang đậm dấu ấn trữ tình cá nhân. Cái “tôi” thi sĩ hiện lên qua những hồi ức dang dở, những yêu thương chưa trọn, những lời hẹn ước không đi hết con đường. Các hình ảnh như “bài thơ dang dở”, “vết cắt chia đều”, “hư không”, “khoảng không” là những ẩn dụ tinh tế cho chia ly và mất mát.

        Tác giả không kể một câu chuyện cụ thể, mà khơi gợi cảm giác, để mỗi người đọc có thể soi vào đó chính ký ức của mình.

        Ở chiều sâu hơn, bài thơ và ca từ vẫn giữ được vẻ đẹp của sự lý tưởng hóa tình yêu. Dẫu chia phôi, nhân vật trữ tình vẫn giữ lời thề, vẫn “tô hồng chữ em”, vẫn gửi “hơi thở vào đêm”.

        Tình yêu hiện lên mong manh nhưng đẹp, tan vỡ mà vẫn đáng nâng niu. Chính điều ấy làm nên nỗi buồn rất thơ, rất buồn mà không gục ngã, đau mà không tuyệt vọng.

        Buồn là một bản độc thoại nội tâm, nơi thiên nhiên và tâm trạng giao hòa, nơi hiện thực chia ly và mộng tưởng yêu thương đan xen vào nhau.

        Bài thơ không chỉ nói về nỗi buồn, mà còn làm cho nỗi buồn trở nên đẹp, sâu và đáng nhớ. Đó là nỗi buồn rất đời thường, rất người và lãng mạn của một thi nhân đứng trước tình yêu và thời gian.
        Bài thơ là ca từ được thể hiện theo nhịp điệu, Ballads Slow rock, qua giọng nam cao, rất truyền cảm, được thi nhạc sĩ Tế Luân thông qua phòng thâu Suno Ai, soạn hòa aq6m rất hay. video Editor louis Tuấn Lê, thực hiện với hình ảnh 4K và kỹ thuậ edit rất tuyệt vời. 

Tế Luân  



Buồn


Buồn theo ngọn gió mưa rơi
Buồn theo từng giọt cuối trời mây bay
Mưa giăng ngõ vắng chiều nay
Tưởng như em đến, đêm say tình dài.

Buồn đi . . . để lại u hoài
Bài thơ dang dở, thêm vài câu yêu
Buồn như vết cắt chia đều
Cho nhau hò hẹn, nuông chiều giấc mơ.

Buồn đem kỷ niệm vào thơ
Chợt như tiếng vỡ, dội bờ vấn vương
Buồn như. . . chẳng giữ người thương
Để duyên đứt đoạn, vô thường lệ rơi.

Chén xưa . . . uống cạn rượu mời
Thề rắng tình có chia phôi cũng đừng
Thế sao! em lại ngập ngừng
Làm cho đứt đoạn, chia từng khoảng không.

Bài thơ viết chữ hư không
Lại đem xóa vội, tô hồng chữ em
Buồn đem hơi thở vào đêm
Cho em vội vã, chèn thêm nỗi buồn.

Đem nhau vào tận cội nguồn
Nhìn xem vết cắt, lệ tuôn ướt lòng
Buồn ơi! Sao lại chia dòng
Cài then khung cửa, khóa phòng giao phôi.

Buồn khi kỷ niệm cắt đôi
Nửa em giữ hộ, nửa tôi buộc vào
Buồn khi chẳng hiểu lúc nào
Em cho ta chạm, dạt dào đêm mưa.

Buồn như liễu rũ lưa thưa
Bình hoa rơi vỡ, đổ thừa gió lay
Buồn như tình vội chia tay
Đau thêm vết cắt, trải bày đời nhau.

Buồn rơi vào tận nghìn sau
Còn nghe nhức nhối, vạn sầu phù vân.
Buồn Ơi! Sao vẫn tần ngần
Còn nghe tiếng thở, xa gần bên nhau.

Tình thoi thóp, buốt cơn đau
Chạm vào vết cắt, đào sâu nỗi buồn.
Đêm mưa, suối chảy đầu nguồn
Tôi buồn chẳng biết, nỗi buồn về đâu?

Tế Luân



Xin mời thưởng thức 
Tình Khúc Buồn







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tình Khúc Buồn - Bài Thơ Và Tình Khúc

Cảm Nhận Về Bài Thơ Buồn           Trước hết, xin được nói đôi điều về hoàn cảnh ra đời của bài thơ Buồn. Những tuần lễ gần đây, miền Bắc C...