Mối Tình Đau
Mạch thơ đi sâu vào những tầng cảm xúc chồng lớp lên nhau: đau vì yêu, đau vì mất, đau vì không thể níu giữ, và đau vì ký ức vẫn hiện hình trong đêm tối. Những câu thơ lặp đi lặp lại chữ “đau” không chỉ là thủ pháp nghệ thuật mà còn là nhịp đập của trái tim đang thổn thức. Nỗi đau ấy không ồn ào, không bi lụy, mà lắng sâu, dai dẳng, như tiếng mưa gõ cửa đêm dài, như lời kinh thầm thì trong cô tịch.
Giữa khung cảnh u buồn, hình ảnh hoa sen, chuồn chuồn, sương mù, chiếc lá cuối thu… mang lại chiều sâu triết lý về vô thường và phận người. Tình yêu trong “Mối Tình Đau” không chỉ là câu chuyện của hai cá nhân, mà là thân phận chung của những tâm hồn đã từng yêu hết mình, đã từng tin vào tình yêu, từng hy vọng, rồi chấp nhận chia lìa.
“Mối Tình Đau” không khép lại bằng tuyệt vọng, mà bằng sự chấp nhận: tình có thể tan, nhưng dư hương vẫn còn đó, như chiếc lá ướt mềm cuối thu, mong manh, lặng lẽ, mà ám ảnh dài lâu trong ký ức con người.
“Mối Tình Đau” là bản tình khúc được phổ từ bài thơ cùng tên của Tế Luân – nơi nỗi đau không gào thét mà lặng lẽ thấm sâu như mưa đêm, như tuyết lạnh phủ đầy ký ức. Những hình ảnh gió rét, sương mù, chiếc lá cuối thu… hòa quyện cùng giai điệu trữ tình, dẫn người nghe trở về những kỷ niệm yêu thương đã xa, nhưng dư hương vẫn còn nguyên vẹn trong tim.
Đau không phải để chìm đắm, mà để hiểu vô thường, học được sự buông xả, để trưởng thành trong tâm hồn. Nỗi đau trở thành một hành trình chuyển hóa, chứ không chỉ là bi lụy, bi quan, yếm thế.
Mối Tình Đau. Là một ca khúc dành cho những ai từng đi qua đổ vỡ, để lắng nghe, để đồng cảm, và để học cách buông nhẹ nỗi buồn trong yêu thương.
Tác Giả
Tế Luân
Mối Tình Đau
Đêm rơi tuyết trắng hiên đầy
Gió run chạm ngõ hao gầy bóng ai
Mưa giăng lối cũ miệt mài
Bước chân trượt ngã nghe dài xót xa.
Tình em se sắt phôi pha
Vết yêu còn đó, đời ta bơ phờ
Đau như xé rách vần thơ
In sâu vết cũ, mịt mờ dấu xưa.
Đau… khi tình đã sang mùa
Câu ca lạc nhịp, dây tơ rã rời
Đau… khi chẳng giữ được người
Đêm dài đứt đoạn, tiếng cười hóa thương.
Sen nghiêng cánh đậu ven đường
Chuồn chuồn chấp cánh, vấn vương bóng chiều
Dẫu xưa chung mối tình yêu
Vô thường gió cuốn, tiêu điều nhân gian.
Em đi rũ áo mơ màng
Phố quen bỗng lạ, bước sang lối nào
Theo em một tiếng thì thào
Ngập ngừng như thể tuổi xuân quay về.
Đau như duyên nợ não nề
Xoay vần kiếp cũ, lời thề phai phôi
Đau như câu nói buông lơi
“Thôi đành xa nhé…” rã rời tim nhau.
Qua đêm tuyết trắng gửi sầu
Gió mưa gõ cửa, như cầu lời kinh
Tiếng yêu lặng lẽ nín thinh
Mà sao bóng cũ hiện hình trong mơ.
Đời buồn cứ thế lững lờ
Tình như lá úa cuối bờ thu sang
Tìm nhau lạc giữa sương ngàn
Hương xưa còn đó, dẫu ngàn năm xa.
Đau… khi tơ nợ phôi pha
Chợt như đứt sợi, phận ta mịt mùng
Đau… khi chẳng giữ được cùng
Khóc cười còn đó, mà lòng chia hai.
Đau theo từng nhịp thở dài
Theo câu tình khúc, nhớ hoài hương xưa
Cơn đau cũng thế đẩy đưa
Em – Tôi, hai phía, vẫn chưa tìm về.
Tế Luân
Mối Tình Đau
Tình Khúc Tế Luân


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét