Kính chúc toàn thể Anh Chị Em.
Thanh Tâm Thường An Lạc
Những ngày cuối năm, miền Bắc California tiếp tục chịu ảnh hưởng của các đợt mưa bão nối tiếp từ Thái Bình Dương.
Trời nhiều mây dày, mưa rải rác đến mưa lớn theo từng đợt, kèm theo những cơn gió lạnh làm nhiệt độ giảm sâu, đặc biệt về đêm và sáng sớm.
Vùng ven biển và thung lũng có cảm giác ẩm ướt, se buốt, trong khi các khu vực cao hơn có thể xuất hiện gió giật mạnh và thời tiết khắc nghiệt hơn.
Không khí cuối năm vì thế mang theo nét trầm lắng, lạnh lẽo, nhắc người dân chú ý giữ ấm, hạn chế di chuyển khi mưa gió mạnh, và chuẩn bị một cái Tết trong sự dè dặt trước những biến động của thời tiết.
Xin mời cùng tôi bước vào một tư tưởng
Thiền Định bên Tách Trà
Buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên hiên vắng và không gian chưa kịp thức dậy, người nghệ sĩ ngồi lặng bên tách trà ấm, để tâm mình trôi vào một cõi thiền định rất khẽ.
Hương trà thơm ngát bốc lên như một làn khói hương thiền định, đánh thức những ưu tư sâu kín trong tâm thức, nhưng không làm xao động nội tâm, chỉ đủ để soi rọi chúng như ánh trăng hiện lung linh trong tách nước trà.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi câu hỏi dần tan biến, thời gian như ngưng đọng lại chỉ còn lại sát-na hiện tại với nhịp đập an nhiên của tâm hồn.
Trăng không ở ngoài vũ trụ mà ở trong cái nhìn tỉnh thức; khi buông được những níu giữ mong manh trong tâm hồn, người nghệ sĩ chợt nhận ra: chính bên tách trà giản dị ấy, giữa im lặng mênh mông, lòng mình lắng lại và sáng lên một sự bình an sâu thẳm.
Biên soạn
Tế Luân
Buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên hiên vắng và không gian chưa kịp thức dậy, người nghệ sĩ ngồi lặng bên tách trà ấm, để tâm mình trôi vào một cõi thiền định rất khẽ.
Hương trà thơm ngát bốc lên như một làn khói hương thiền định, đánh thức những ưu tư sâu kín trong tâm thức, nhưng không làm xao động nội tâm, chỉ đủ để soi rọi chúng như ánh trăng hiện lung linh trong tách nước trà.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi câu hỏi dần tan biến, thời gian như ngưng đọng lại chỉ còn lại sát-na hiện tại với nhịp đập an nhiên của tâm hồn.
Trăng không ở ngoài vũ trụ mà ở trong cái nhìn tỉnh thức; khi buông được những níu giữ mong manh trong tâm hồn, người nghệ sĩ chợt nhận ra: chính bên tách trà giản dị ấy, giữa im lặng mênh mông, lòng mình lắng lại và sáng lên một sự bình an sâu thẳm.
Biên soạn
Tế Luân
ÁNH TRĂNG
TRONG TÁCH TRÀ
Muốn cúi nhặt vầng trăng rơi
Nghiêng bên hiên vắng lặng sâu
Em khoác sương màu siêu thoát
Áo nâu vàng đất vô ngôn
Hơi trà bốc nhẹ hương thiền
Như niệm khởi giữa lặng im
Chuông chùa ngân trong tịch mịch
Mà vang khắp cõi vô thanh
Em tụng kinh bằng gió núi
Chị gieo chữ xuống hư không
Lá hiện lời kinh vô tự
Rừng im lặng nghe mênh mông.
Không còn tìm hỏi đáp lời
Không còn núi gọi sông chờ
Chỉ còn thời gian ngưng thở
Trong sát-na của bây giờ
Tách trà nguội dần trong tay
Giọt mặn tan ánh trăng gầy
Phải chăng tâm vừa lay động
Hay đời khép mở cõi mê
Trăng không vỡ ngoài vũ trụ
Chỉ vỡ trong mắt mê sinh
Buông được điều còn níu giữ
Tâm an nhiên giữa lặng thinh
Tế Luân
Một chút thiền định
Bên tách trà.







































.png)









