Trước khoảnh khắc cận kề Tết Bính Ngọ là ngày 16 tháng 2 năm 2026 tôi bỗng thấy lòng mình nôn nao lạ lùng. Giữa miền đất xa xứ, hương xuân dường như vẫn len lỏi đâu đây, đánh thức những ký ức xa xưa, những mùa Tết cũ với nắng hanh, mưa phùn và bước chân người thân quen đã đi qua đời mình. Ý tưởng nay như gợi nhớ và tôi đã viết đoạn văn ngắn với chủ đề
Bên Nhau Trước Mùa Xuân
Lối đi dạo vòng quanh khu chung cư Montavista, thuộc thành phố Milpitas, dường như được che mát bởi những hàng cây trồng lâu năm chạy dọc theo vỉa hè. Chính sự ngẫu nhiên ấy đã tạo nên một không gian kín đáo, yên bình và nên thơ cho cả khu chung cư thuộc diện low income, khiến nơi đây dường như có giá trị hơn chính cái tên khiêm tốn của nó.
Mỗi buổi sáng, con đường ấy đón bước chân của những người đi bộ thể dục, những cặp vợ chồng già thong thả sánh bước bên nhau, xen lẫn vài người trẻ đi rất nhanh, vội vã lướt qua.
Thời tiết vẫn còn lạnh, có lúc xuống dưới mười độ C. Những chiếc lá vàng cuối thu vẫn còn phảng phất đâu đó trên mặt đường, dù mùa đông đã dần khép lại, và mùa xuân đang chậm rãi trở về.
Ngoài vẻ đẹp thơ mộng vốn có, lối đi quanh khu chung cư còn nằm sát bên Great Mall – khu thương xá lớn bậc nhất của thành phố Milpitas. Từ đoạn cuối đường Main Street, giao với đường Great Mall, là cây cầu vượt dành cho hệ thống xe BART, một tuyến tàu điện nối Milpitas với San Jose và San Francisco. Trạm BART Milpitas nằm ngay góc đường Great Mall Parkway và Montague Expressway, vô cùng thuận tiện.
Cư dân chung cư Montavista chỉ cần đi bộ vài phút là có thể lên tàu BART để đến nhiều thành phố khác nhau. Cũng chỉ cần băng qua đường là bước thẳng vào khu mua sắm Great Mall, nơi mà mỗi cuối tuần, xe cộ phải chạy vòng vèo rất lâu mới tìm được chỗ đậu xe, vì lượng khách đổ về quá đông.
Có lẽ cũng vì những tiện lợi ấy mà khu chung cư này chưa bao giờ có căn hộ trống. Người này vừa dọn đi, người khác đã chuyển vào ngay.
Tôi nhớ ngày gia đình chúng tôi được xét duyệt để dọn vào đây ở, lòng không khỏi thấy mình may mắn. Vì là khu low income, việc xét duyệt lợi tức hàng tháng rất kỹ. Chúng tôi chỉ là hai người già, mỗi tháng sống bằng khoản tiền hưu ít ỏi, đủ đắp đổi qua ngày.
Trong không khí chuẩn bị đón xuân, chỉ còn đúng một tháng nữa là đến Tết Bính Ngọ 2026. Trời đã vào cuối tháng Giêng. Mưa xuân rắc nhẹ trên những tàng cây dọc theo con đường vỉa hè chạy quanh khu chung cư. Phía trước là Main Street, phía sau là Able Street.
Nhắc đến phía sau khu chung cư, không thể không nói đến Elmwood Correctional Facility, nơi này là một nhà tù lớn, nằm trên khu đất rộng hàng chục mẫu Anh, được rào chắn nhiều lớp. Từ bên ngoài, không thể nhìn thấy những phạm nhân đang sống bên trong.
Nhà tù Elmwood ban đầu, vào những năm 1880, chỉ là một trang trại do quận quản lý dành cho người nghèo. Đến thập niên 1950, nơi đây được chuyển đổi thành nhà tù dành cho các phạm nhân có mức độ nguy hiểm thấp.
Trải qua nhiều thập kỷ, cơ sở này mở rộng đáng kể: năm 1962, các dãy phòng giam hiện đại thay thế những tòa nhà kiểu Victoria cũ; năm 1964, một khu riêng dành cho phụ nữ được thành lập.
Sự hiện diện của nhà tù từng vấp phải nhiều phản đối, bởi chẳng thành phố nào mong muốn có nhà tù trong khu vực sinh sống.
Đến năm 2003, quận Santa Clara đã bán 57 mẫu đất thuộc khu nhà tù Elmwood cho các dự án phát triển. Một phần đất dọc theo xa lộ Interstate 880 được dùng cho các đại lý ô tô, phần còn lại được công ty KB Home mua lại để xây dựng khu dân cư. Việc này vừa cung cấp thêm nhà ở, vừa đảm bảo nhà tù không tiếp tục mở rộng.
Có lẽ vì sự hiện diện của nhà tù, mà khu vực quanh đây luôn yên tĩnh một cách lạ lùng. Tôi hầu như không thấy người vô gia cư xuất hiện, dù xung quanh có nhiều vỉa hè rộng và công viên xanh mát.
Không gian vốn yên lặng nay lại càng tĩnh lặng hơn, đến mức như có thể nghe rõ tiếng mưa xuân khẽ đậu trên hoa lá trồng ngoài ban công, trên mái tóc bạc trắng của bà xã tôi.
Chúng tôi dừng lại ở chỗ quen thuộc, nơi con đường đi bộ nối dài vào công viên nhỏ, nằm sát cạnh nhà tù. Mỗi buổi sáng, chúng tôi vẫn thường đi bộ cùng nhau như thế.
Trời hôm nay khá lạnh. Tôi đưa bàn tay còn vương hơi xuân, khẽ gỡ chiếc lá vô tình rơi trên mái tóc vợ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như sống lại thời thanh niên, thuở mới biết yêu. Tôi bỗng muốn hôn nhẹ mái tóc ấy, như chạm môi vào những hạt mưa bụi li ti đang bám trên từng sợi tóc bạc.
Hồn thơ từ đâu bỗng trở về. Tôi đọc khe khẽ bài thơ lục bát cho vợ nghe. Bà xã tmỉm cười và nói: “Bài thơ hay lắm.”
BUỔI SÁNG BÊN EM
Tôi và em dừng chân quen
Góc phố cũ, lối công viên lặng thầm
Con đường nhỏ nối xa xăm
Hàng dương đứng gió, âm thầm trời xuân.
Sớm mai trời đất thanh tân
Thời gian chậm lại, tan dần hơi sương
Bàn tay tôi chạm vô thường
Khẽ gỡ chiếc lá lạc đường tóc em.
Lòng tôi bỗng trẻ lại thêm
Thanh xuân thức dậy êm đềm như mơ
Muốn hôn mái tóc vương tơ
Như hôn mưa bụi lững lờ xuân phai.
Vậy mà thời gian đã trôi qua gần bốn mươi lăm năm.
Trong một đêm mưa xuân năm ấy, những hạt mưa bụi lất phất rơi trên mái tóc, trên vai áo, khi lần đầu tôi chạm môi hôn lên đôi môi em. Niềm hạnh phúc vỡ òa, tan chảy trong hồn.
Tôi lả gần như chết dại trong vòng tay em, ghì chặt không muốn buông, thầm mong một ngày nào đó chúng tôi sẽ trở thành vợ chồng, và tôi sẽ trao cho em tất cả những gì đẹp nhất của đời mình.
Rồi điều mong ước ấy đã thành sự thật. Chúng tôi kết hôn trong một hoàn cảnh rất nghèo. Đám cưới đơn sơ, chỉ như một bữa cơm tại nhà để ra mắt họ hàng. Nhưng tình yêu ấy thì không hề đơn sơ, nó bền bỉ, lặng lẽ và bất diệt.
Chúng tôi đã cùng nhau đi qua bao sóng gió của cuộc đời, nghèo đói cũng bên nhau. Giờ đây, khi cả hai đã già, chúng tôi định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO, tay trong tay, tiếp tục những buổi sáng đi bộ bên nhau, trước mùa xuân đang trở về.
Tùy bút






.png)








.png)


